Hiển thị các bài đăng có nhãn bánhkẹo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bánhkẹo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2008

Cái giá của sự trung thực




Cái giá của sự trung thực

Vào một buổi chiều thứ bảy đầy nắng ở thành phố Oklahoma, tôi cùng một người bạn và hai đứa con của anh đến một câu lạc bộ giải trí. Bạn tôi tiến đến quầy vé và hỏi: "Vé vào cửa là bao nhiêu? Bán cho tôi bốn vé."
Người bán vé trả lời: "3 đô la một vé cho người lớn và trẻ em trên sáu tuổi. Trẻ em từ sáu tuổi trở xuống được vào cửa miễn phí. Các cậu bé này bao nhiêu tuổi?”
“Đứa lớn bảy tuổi và đứa nhỏ lên bốn,” bạn tôi trả lời, “như vậy tôi phải trả cho ông 9 đô la tất cả.”
Người đàn ông ngạc nhiên nhìn bạn tôi và nói:
“Lẽ ra ông đã tiết kiệm cho mình được 3 đô la. Ông có thể nói rằng đứa lớn chỉ mới sáu tuổi, tôi làm sao mà biết được sự khác biệt đó chứ!”
Bạn tôi từ tốn đáp lại:
“Dĩ nhiên, tôi có thể nói như vậy và ông cũng sẽ không thể biết được. Nhưng bọn trẻ thì biết đấy. Tôi không muốn bán đi sự kính trọng của những đứa con và lòng trung thực của mình chỉ với 3 đô la.”
Lòng trung thực là chương đầu tiên của cuốn sách trí tuệ.
Không có di sản nào quý giá bằng lòng trung thực.

What you are Is as important as what you do

It was a sunny Saturday afternoon in Oklahoma City. I and my friend was taking his two little boys to an entertainment club. My friend walked up to the man at the ticket counter and said: "How much is it to get in? I'd like four tickets"
The young man replied, "$3.00 for you and $3.00 for any kid who is older than six. We let them in free if they are six or younger. How old are they?"
My friend replied, "This boy is seven and the younger one is four, so I guess I owe you $9.00." The man at the ticket counter looked him surprisedly then said:
“You could have saved yourself $3.00. You could have told me that the older one was six; I wouldn't have known the difference.”
My friend softly replied:
“Yes, that may be true, but the kids would have known the difference. I don't want to sell my honest and the respect from my children with only $3.00.”
Honesty is the first chapter in the book of wisdom.
No legacy is so rich as honesty.

Tên trộm bánh quy - Chicken soup for the soul




Tên trộm bánh quy

- Một phụ nữ ngồi trong phòng đợi,
Trong nhiều giờ đằng đẵng trước chuyến bay. Cô cố tìm một quyển sách ưng ý nơi quầy sách, Mua một hộp bánh và tìm nơi ngồi nghỉ.
Khi đắm mình trong từng trang sách thì tình cờ cô thấy, Người đàn ông bên cạnh, trơ tráo biết mấy,
Lấy bánh từ chiếc hộp đặt giữa hai người. Để tránh cãi vã, cô đã cố làm ngơ.
Cô đọc sách, nhai bánh và sốt ruột xem đồng hồ. Trong khi hắn trơ tráo chén gần hết hộp bánh của cô. Từng phút trôi qua, cô càng giận tím mặt,
"Nếu ta không tốt bụng, hắn đã bầm mặt."
Mỗi cái bánh cô lấy, hắn cũng lấy một cái, Khi chỉ còn một cái, cô tự hỏi hắn sẽ làm gì. Với nụ cười trên môi, và cử chỉ gượng gạo, Hắn lấy chiếc cuối cùng và bẻ đôi nó ra.
Đưa cho cô một nửa và ăn tiếp nửa kia,
Cô giật miếng bánh từ trên tay hắn và thầm nghĩ... “Thật trơ tráo và vô cùng khiếm nhã.
Sao hắn chẳng hề tỏ chút hàm ơn!”
Chẳng muốn tìm hiểu khi cơn nóng giận lên cao, Cô thở phào khi chuyến bay được thông báo. Cô thu dọn đồ đạc và đi tới cửa vào,
Chẳng thèm ngoái nhìn tên trộm vô ơn.
Cô lên máy bay, và ngồi phịch xuống ghế, Rồi tìm cuốn sách cô đọc đã gần xong.
Cô lục túi xách của mình, và ồ lên kinh ngạc, Hộp bánh quy của cô, nằm ngay trước mắt.
"Nếu hộp bánh mình đây", cô kêu lên tuyệt vọng,
“Thì ra những cái bánh kia là của ông ta và ông đã cố chia sẻ." Quá trễ để nói lời xin lỗi, cô nhận ra trong hối hận
Rằng cô mới là người khiếm nhã, là tên ăn trộm vô ơn!

Hãy đối xử với người khác theo cách mà bạn muốn họ đối xử với bạn.

The cookie thief

A woman was waiting at an airport one night, With several long hours before her flight. She hunted for a book in the airport shop,
Bought a bag of cookies and found a place to drop.
She was engrossed in her book, but happened to see That the man beside her, as bold as could be, Grabbed a cookie ortwo from the bag between, Which she tried to ignore, to avoid a scene.
She read, munched cookies and watched the clock, As the gutsy "cookie thief" diminished her stock.
She was getting more irritated as the minutes ticked by, Thinking, "If I wasn't so nice, I'd blacken his eye!"
With each cookie she took, he took one, too.
When only one was left, she wondered what he'd do. With a smile on his face and a nervous laugh,
He took the last cookie and broke it in half.
He offered her half, as he ate the other.
She snatched it from him and thought, "Oh brother, This guy has some nerve, and he's also rude. Why, he didn't even show any gratitude!"
She had never known when she had been so galled, And sighed with relief when her flight was called.
She gathered her belongings and headed for the gate, Refusing to look back at the "thieving ingrate."
She boarded the plane and sank in her seat,
Then sought her book, which was almost complete.
As she reached in her baggage, she gasped with surprise. There was her bag of cookies in front of her eyes!
"If mine are here," she moaned with despair, "Then the other were his and he tried to share!" Too late to apologize, she realized with grief That she was the rude one, the ingrate, the thief!
Do unto others as you would have them do unto you.

GS Nguyễn Văn Tuấn: Thư gửi Bộ Y tế Úc xin viện trợ Vaccine phòng covid

 Ngày 26-7-2021 Hôm nay nhận được một lá thư từ Bộ Y tế Úc, với một chút hi vọng về chuyện vaccine. (xem thư đính kèm email) Các bạn có lẽ c...