Hiển thị các bài đăng có nhãn báochí. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn báochí. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2010

Đọc báo đầu xuân


Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết khai hội tịch điền
Hình ảnh: dantri.com.vn

Đầu năm mở báo "Tân Niên" thấy rộn ràng lễ hội.

Nào là lễ kỷ niệm 221 năm chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa, rồi lễ tịch điền,.... hội làng hội đình hội lớn hội nhỏ diễn ra rầm rộ khắp nơi. Năm nay lại có thêm một ngày lễ lớn gọi là kỷ niệm 80 năm ngày truyền thống cách mạng Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định.

Đúng là mùa trẩy hội tưng bừng.

Nhưng mà xem qua thì lễ nào cũng như hội nấy... phí tiền thuế của dân là chính. Tác giả Nguyễn Đăng Tuấn trên Tuần Việt Nam đã viết bài "Hội làng đã mất từ lâu" nguyên nhân là:

".........Một dạo để chống lại mê tín dị đoan, những di sản của phong kiến cũng đều dẹp bỏ. Quê tôi cán bộ ngày ấy hăng hái lắm, được mệnh danh là đi đầu trong phong trào chống mê tín dị đoan. Cả một vùng Xứ Thanh, cả một dải Khu Bốn đều làm như vậy. Có nơi còn giương lên khẩu hiệu hoàng tráng "thay trời chuyển đất sắp đặt lại giang sơn". Và những đình chùa miếu mạo cũng nằm trong số phận "sắp đặt" ấy.
.....
Có nhiều thứ văn hóa lạc hậu chúng ta cần loại bỏ, nhưng khi những nét văn hóa mang ý nghĩa nhân văn, giáo dục truyền thống cần phải được vun  xới đắp bồi. Nhiều thứ mất đi vẫn còn có thể lấy lại nhưng văn hóa truyền thống để mất đi thì coi như mất vĩnh viễn......"

Ví như chén nước đầy đã đổ đi thì ko thể nào lấy lại được. Kể cả khi chủ tịch nước có vận quần áo nâu sồng xắn tay cày ruộng thì cũng ko động viên tinh thần nhân dân được như các vua Trần ngày xưa.
Dẫu mùa màng bội thu như hoa Tết năm nay mà nhà nước không hỗ trợ nhân dân thì lúa đầy đồng mà nông dân vẫn đói thôi.
===========================================================

 Tiếp theo là tin giao thông, ông Dan Roger, một người Mỹ sống và làm việc tại TPHCM từ năm 1989 đã mệt mỏi kêu lên "Hỗn loạn giao thông: quá đủ rồi"
Trong bài có đoạn
"Tôi đã sống ở thành phố này 20 năm, đã chứng kiến giao thông thành phố từ khi hầu như không có gì tới tình trạng tồi tệ không thể tin được ngày nay. Tôi đã chứng kiến những lái xe ở đây từ chỗ rất thận trọng mỗi khi ngồi sau tay lái trở thành vô trách nhiệm và mạo hiểm với tính mạng người khác."
>>> Xe càng đông thì càng hỗn loạn???

Và cũng trên số báo TT có đăng một tin ngắn trả lời phần nào câu hỏi của ông Dan Roger
"Đường vắng vẫn chấp hành tốt"
Trong những ngày tết, mặc dù đường sá ở TP.HCM vắng và không có cảnh sát giao thông đứng ở các ngã tư, nhưng người dân tham gia giao thông vẫn tuân thủ luật lệ.

Không có cảnh sát giao thông nhưng người dân vẫn tuân thủ Luật giao thông (ảnh chụp tại ngã tư Phan Đăng Lưu - Nguyễn Kiệm, P.1, Q.Phú Nhuận, TP.HCM) - Ảnh: N.NAM

Cảnh xe chạy ngược chiều, vượt đèn đỏ, lấn tuyến, bóp còi inh ỏi... ít xảy ra hơn ngày thường. Dễ nhận thấy một điều là khi có đủ không gian giao thông thì người dân có tâm lý nhường đường chứ không chen lấn nhau như mọi khi.

Trên trang bìa tờ báo Người Lao Động ngày 19.02.2010 thì đăng rõ hơn

Giá xe đò từ Quảng Nam vào TPHCM được “hét” lên mức 450.000 – 470.000 đồng, nhiều người không mua nổi phải chờ đợi cả ngày trời vẫn không có xe l Vé các chuyến tàu SE và tàu Thống Nhất mùng 6 đến mùng 8 Tết đã không còn


Chờ đón xe vào Nam trên Quốc lộ 1A, đoạn qua địa phận tỉnh Quảng Nam trong ngày 18-2

Trong ngày 18-2 (mùng 5 Tết), dù lượng khách ở miền Trung đón xe vào các tỉnh phía Nam chưa nhiều nhưng hành khách vẫn phải nhọc nhằn chờ đợi cả ngày trời vẫn chưa lên được xe vào Nam.


Thứ Hai, 21 tháng 9, 2009

Báo Thanh Niên lá cải xúc phạm họ tộc Đinh Công

Viết một bài báo, điều quan trọng là tiêu đề đặt thế nào để thu hút độc giả. Bởi vậy hiện nay nhan nhản trên các báo tờ, báo mạng là những tiêu đề sốc, giật gân để câu khách, câu pageview. Và nhìn vào cách đặt tiêu đề ta cũng có thể phân biệt giữa báo lá cải và báo không lá cải.

Trước giờ báo Thanh Niên và báo Tuổi Trẻ vốn không ưa nhau và cạnh tranh khá gay gắt. Tuy nhiên, báo TT lúc nào cũng hơn TN một đẳng cấp. Bởi vì sao, bởi vì TN bài viết chất lượng không cao, họ chỉ tập trung vào cái tiêu đề thật hay rồi thôi. Nhiều khi bài viết không ăn nhập với tiêu đề.

Và hôm nay, không hiểu Biên tập báo Thanh Niên nghĩ sao khi đặt tựa "Về ngôi "cẩu mộ" ở Thanh Sơn". Bài viết đề cập về một ngôi mộ của đại gia tộc Thanh Sơn dân tộc Mường thờ Mẫu Khuyển, tức một con chó có ơn với giòng họ. Được cả họ tộc 7 đời nay hương khói trân trọng. Có thể xem đây là tín ngưỡng dân gian của họ tộc. Vậy mà tương lên cái tựa to đùng là "cẩu mộ", có phải là xúc phạm đến sự linh thiêng của họ tộc người ta không.

Tiếng Việt cũng như nhiều ngôn ngữ khác có không ít từ đồng nghĩa khác âm, tuy nghĩa giống nhau nhưng mỗi âm sắc lại biểu trưng một sắc thái biểu cảm khác nhau. Nào là sắc thái biểu cảm tôn trọng, cung kính, nào là sắc thái bình thường, rồi sắc thái coi thường...

Tại sao cùng nghĩa là "chó" mà người ta chỉ gọi "cẩu đầu trảm" chứ không gọi "khuyển đầu trảm"... Biên tập báo TN "lỡ quên" lỗi sơ đẳng này e cũng đáng bị "cẩu đầu trảm" lắm ư!

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2009

Sự quan liêu của quan chức cao cấp Việt Nam

Ông Hoàng Trung Hải
Sinh năm 1959, quê quán Thái Bình. Kỹ sư hệ thống điện - thạc sĩ. Các chức vụ đã trải qua: tổng giám đốc Tổng công ty Điện lực VN, thứ trưởng Bộ Công nghiệp, bộ trưởng Bộ Công nghiệp. (Nguồn: Tuổi Trẻ)

Tôi vừa dự một hội nghị chuyên ngành từ Phú Quốc về, và trong thời gian ngắn ngủi đó cũng được nhìn thấy sự quan liêu và lãng phí ghê gớm trong các quan chức cao cấp ở nước ta.

Hội nghị thu hút khoảng 270 người đến tham dự, với sự tài trợ nhiệt tình của các công ti dược. Khách sạn Sasco Blue Lagoon Resort được chọn làm nơi tổ chức, và khách tham dự đã đặt phòng từ một tháng trước. Tưởng rằng đã đặt phòng thì chắc ăn sẽ có phòng để ở, nhưng ở Việt Nam “sự đời” không đơn giản như thế. Một số khách đến ngày hội nghị, đến nơi check-in thì được biết là đã … mất phòng! Tại sao? Tại vì phái đoàn tùy tùng của ông Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải ra thị sát hay đi holiday gì đó ở đảo Phú Quốc, và vì khách sạn là của Nhà nước, nên họ phải dành phòng cho tùy tùng của ông Phó thủ tướng, và tống cổ khách đi khách sạn khác. Một kiểu làm business rất đặc thù của các công ti thuộc Nhà nước Việt Nam.

Chưa hết. Khoảng 10 khách mời và diễn giả (speakers) của hội nghị từ Hà Nội cũng không tham dự được, cũng chỉ vì người ta dành ưu tiên cho chuyến bay của ông Hoàng Trung Hải. Cần nói thêm rằng những người này đã mua vé máy bay (Vietnam Airlines) từ cả tháng trước. Nhưng bất chấp mọi qui luật business, Vietnam Airlines vẫn lấy chỗ của các hành khách này để cho đoàn tùy tùng của ông Hoàng Trung Hải! Một số còn “đau” hơn, vì họ đã bay vào Sài Gòn, nhưng đành phải bay về Hà Nội chứ không có chỗ để đi Phú Quốc.

Tôi có cơ duyên được tạm trú tại khách sạn Sasco Blue Lagoon Resort cùng với ông Hoàng Trung Hải, nhưng không có cơ duyên diện kiến ngài. Tôi thường ăn sáng tại một nhà ăn có 2 tầng, và tôi thường chọn tầng trên để nhìn ra biển. Nhưng vì sự có mặt của Hoàng Trung Hải nên tôi và một số bạn bị đuổi xuống tầng dưới. Làm quan lớn cỡ như ông Hoàng Trung Hải đúng là sướng thiệt vì được “ăn trên ngồi trước [trốc]”, cũng là một hình thức đóng vai các quan thuộc địa của Pháp ngày xưa mà Ba tôi thường kể lại.

Đến ngày ngài Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải lên đường về Hà Nội thì lại là một sự kiện trên đảo Phú Quốc. Xe quân đội biển số đỏ chặn các nút đường, và xe công an biển xanh hú còi, dọn đường cho xe của ngài đi.

Nghe nói ông Hoàng Trung Hải và tùy tùng đi thị sát tiến độ thi công sân bay Phú Quốc. Nhưng cũng có tin là ông ta đi thị sát công trình gì đó ở Hà Tiên rồi nổi hứng ra Phú Quốc chơi. Nhưng dù là Hà Tiên hay Phú Quốc thì ông ta cũng chỉ tiêu ra vài phút ngắm nhìn công trình, chỉ tay phía bên này, chỉ tay phía bên kia để phóng viên chụp hình. Tính ra thời gian ông Hoàng Trung Hải lưu lại trên Phú Quốc chỉ có một ngày, nhưng ông ta và tùy tùng ông ta đã gây ra biết bao phiền toái cho người dân. Đó là chưa nói đến khoản chi phí rất lớn để lo cho ông ấy và tùy tùng của ông ấy.

Nói lên sự lãng phí tôi còn chứng kiến một tình hình khác. Số là ngày 13/8 có Hội nghị về quản lí bệnh viện vùng Đông Nam Á do Hội Y học TPHCM tổ chức tại khách sạn Equatorial. Hội nghị thu hút khoảng 300 khách, nhưng có đến 2 quan chức cao cấp trong Chính phủ đến đọc diễn văn: đó là ông Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân và Bộ trưởng y tế Nguyễn Quốc Triệu. Hai ông này phải bay từ Hà Nội vào Sài Gòn, ở khách sạn Equatorial (phòng dành cho VIP), và mỗi ông có vệ sĩ đi theo cộng với một hay hai thư kí. Ban tổ chức trả tiền phòng mệt nghỉ. Đó là chưa nói đến phong bì cho 2 ông. Hôm đó tôi đi ăn sáng và thấy cho vệ sĩ đi theo, tôi tưởng là họ đi… bảo vệ tôi :-), nhưng không họ bảo vệ 2 ông quan kia đi… ăn sáng. Trời! Đây là khách sạn 5 sao, có ai mà hành hung hai ông ấy để phải có vệ sĩ đi theo! Thật ra, phần lớn khách trong khách sạn cũng chẳng ai biết hai ông ấy là ai. Đúng là hợm hĩnh!

Sống ớ nước ngoài lâu, tôi chưa bao giờ chứng kiến cái cảnh Bộ trưởng hay Phó thủ tướng đi mà có xe cảnh sát dọn đường, chưa bao giờ chứng kiến cảnh Bộ trưởng, thậm chí Thủ tướng, ăn trên ngồi trước [trốc]. Tôi cũng từng có cơ duyên gặp một hay hai Bộ trưởng Úc nên thấy được phong cách bình dân của họ như thế nào. Thủ tướng Úc đi công tác các tiểu bang chỉ có 2 người (ông ấy và bảo vệ) và đi trên chuyến bay dân sự như mọi người dân khác. Còn ở Việt Nam, tôi thấy các quan chức cứ như là những ông trời hay thần thánh sao ấy.

GS Nguyễn Văn Tuấn
(Chuyên gia y học về xương tại Australia – BVN)

HC Mạng Bauxite Việt Nam biên tập.

http://www.bauxitevietnam.info/c/6169.html

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2009

GS-TS Trần Văn Khê vẫn đốt đuốc tìm học trò

Ông vừa tổ chức sinh nhật 89 tuổi trong một đêm âm nhạc truyền thống thân mật, ấm cúng với gia đình, bạn bè tri âm ngày 24.7.2009. Tuy tuổi cao, nhưng khi nói tới âm nhạc truyền thống ông như người “trẻ mãi không già”. Điều ông trăn trở vẫn là chưa tìm được truyền nhân.

Thân cư tại ngọai, tâm tại quê hương
 

Mô tả ảnh.
GS-TS Trần Văn Khê
Nhiều lần ông bày tỏ tâm ý để giãi bày với mọi người lý do ông trở về Việt Nam: Ở Pháp, tôi đã thực hiện được hoài bão và nguyện vọng là đem tiếng nhạc Việt Nam giới thiệu khắp năm châu bốn biển. Việt Nam là quê hương và là nơi tôi thừa hưởng di sản nghệ thuật âm nhạc dân tộc.

Do vậy, lần này về quê hương tôi có ý định sẽ tiếp tục công việc nghiên cứu, giảng dạy, gặp gỡ các bạn bè trong và ngoài nước trong việc bảo vệ, bảo tồn và phát huy vốn âm nhạc truyền thống.

Bên cạnh đó, tôi sẽ công bố và đưa ra những gì mình đã chuyên tâm nghiên cứu về âm nhạc suốt mấy chục năm qua tới các trường học cũng như đối với những nhà nghiên cứu, nghệ sĩ, nghệ nhân yêu mến âm nhạc. Tôi mong muốn, những tài liệu, hiện vật, công trình nghiên cứu về âm nhạc của tôi sẽ được mọi người tiếp nhận và phát huy.
 
 Thưa Giáo sư, ông đã dành cả cuộc đời để nghiên cứu, giữ gìn, lưu truyền vốn di sản văn hóa- âm nhạc truyền thống Việt Nam không chỉ với trong nước mà với cả thế giới. Điều gì đã “nuôi” sự đam mê để trở thành người nắm giữ “kho” tài sản khổng lồ và gần như là duy nhất ở Việt Nam?
 
 - Không phải một “kho tài sản khổng lồ” mà chỉ là một “sự nghiệp tinh thần” gồm có những văn bản, hình ảnh, dĩa hát, băng từ, những hiện vật liên quan đến đời sống cá nhân và nghề nghiêp của tôi trong mấy chục năm qua.Tôi giữ gìn những tư liệu để cho người Việt trong và ngoài nước, bạn bè năm châu bốn biển hiểu về văn hóa, nghệ thuật dân tộc Việt và cho người Việt hiểu văn hóa, nghệ thuật của nhiều nước trên thế giới. Hiểu nhau để thương yêu nhau.

Đó là lý tưởng của cuộc đời tôi. Nên tôi để cả cuộc đời thực hiện lý tưởng đó.
 
 Giáo sư đã sử dụng thời gian như thế nào để có thể làm được những công việc phi thường như thế ?
 

 - Tôi không tiêu xài tiền bạc làm ra để hưởng thụ. Tôi không uống rượu, không hút thuốc, không đổi xe theo thời trang. Mỗi khi đi nước ngoài dự hội nghị, tôi để tiền mua sách nghiên cứu, dĩa hát ghi nhạc truyền thống của nhiều dân tộc, chụp hình ảnh kỷ niệm. Tôi được Trung tâm nghiên cứu khoa học Pháp gởi đi điền dã tại nhiều nước. UNESCO gởi đi công cán tại nhiều nơi, được mời tham dự hội nghị, hội thảo, Liên hoan âm nhạc quốc tế trên 67 nước, nên tôi mới có dịp sưu tầm, những hiện vật tôi có được đến ngày nay.
 
Mô tả ảnh.
Điều khiển xe lăn điện đi lấy sách trong nhà

 Điều Giáo sư tâm đắc nhất trong lĩnh vực nghiên cứu vốn di sản văn hóa- âm nhạc truyền thống Việt Nam?
 

 - Không phải chỉ một loại nhạc, của một vùng nào mà rất nhiều loại trong cả nước. Tôi đã gặp gỡ, trao đổi, học hỏi với nhiều nghệ nhân về ca trù, chầu văn, quan họ, hát chèo , múa rối nước miền Bắc; các điệu hò lý , ca nhạc thính phòng Huế, nhã nhạc cung đình Huế, các loại dân ca miền Nam, được sống trong không gian đờn ca tài tử, trong gánh cải lương Đồng nữ ban của cô tôi bà Trần Ngọc Viện, gặp gỡ thân mật với những diễn viên bực nhứt của nghệ thuật cải lương, đã tiếp cận với một số dân tộc ít người Chăm, Mường, Khmer, Ê đê, Gia Lai, đã được gặp gỡ, trao đổi kinh nghiệm với nhiều chuyên gia nghiên cứu Việt . Điều đó giúp cho tôi không có “địa phương tính” .
 
 Rất tiếc tôi vẫn chưa có truyền nhân
 

 Giáo sư suy nghĩ như thế nào khi Việt Nam bước vào thế kỷ 21với xu thế “toàn cầu hóa”, “hội nhập”, có hay không việc những giá trị văn hóa- âm nhạc truyền thống sẽ bị ảnh hưởng, thậm chí sẽ biến mất trong nền kinh tế thị trường?
 

 - Tôi không lo điều đó lắm, vì dân tộc Việt đã bị chính sách đồng hóa của phong kiến phương Bắc trên cả ngàn năm, bị chính phủ thuộc địa Pháp cai trị gần cả trăm năm, mà dân Việt vẫn giữ được tiếng nói, phong tục tập quán, và bản sắc văn hóa dân tộc đến ngày nay.
 
Mô tả ảnh.
GS Trần Văn Khê (đánh đàn). Nguồn: vietbao

 Nhưng lần nầy trong cuộc hội nhập quốc tế tôi có lo âu vì dân tộc Việt chẳng những mất tự do rất lâu, lại bị hơn 30 năm chiến tranh, bị những lối sống mới làm cho lu mờ nền văn hóa-âm nhạc truyền thống. Văn hóa của chúng ta có thể không “hòa nhập” với thế giới mà sẽ bị “ hòa tan” trong cuộc gặp gỡ đó.
 
 Giáo sư đánh giá thế nào về âm nhạc dân tộc Việt Nam trong việc giao lưu, hội nhập với âm nhạc thế giới, và làm công tác “ngoại giao văn hóa”?
 

 - Chúng ta phải đầu tư về chất xám cũng như về kinh phí để các đoàn nghệ thuật dân tộc ra trình diễn tại nước ngoài, với những chương trình âm nhạc dân tộc có chất lượng nghệ thuật với lời giới thiệu khoa học, ngắn gọn mà đầy đủ.
 
 Ngoài ra, chúng ta cần tạo điều kiện hơn nữa cho nghệ sĩ đi dự liên hoan quốc tế cũng như đưa các nhà nghiên cứu đi dự hội nghị quốc tế về âm nhạc, kịch nghệ. Văn hóa và âm nhạc của chúng ta được giới thiệu và thảo luận trong các hội nghị quốc tế sẽ được nhiều nước tham dự quan tâm và thưởng thức.
 
 Theo như Giáo sư chúng ta nên làm gì để giữ gìn, bảo tồn bản sắc di sản văn hóa-âm nhạc truyền thống?
 

 - Thuyết phục, nói chuyện, giảng dạy về âm nhạc dân tộc tại các trường học hay qua các phương tiện thông tin đại chúng. Bên cạnh đó, chúng ta cũng nên liên hệ với các Nhà xuất bản nổi tiếng trên thế giới để đưa các khái niệm về âm nhạc truyền thống Việt Nam vào trong bách khoa từ điển hay liên hệ với nhiều hãng in băng, đĩa để giới thiệu các bộ môn âm nhạc dân tộc.
 
 Với kho kiến thức khổng lồ của mình, giáo sư đã tìm được truyền nhân kế thừa chưa?
 

 - Người ta “tầm sư học đạo”, còn tôi “đốt đuốc tìm học trò”. Học trò tôi, những hậu nhân ngày nay cùng lãnh vực của tôi có những người rất có tài nhưng các cháu mạnh mặt này, yếu mặt nọ, chưa thực sự tổng hợp được những yếu tố mà tôi có được! Các cháu là những người rất nhiệt huyết, có tình yêu nghệ thuật Việt Nam cao, có tâm đi theo con đường âm nhạc truyền thống nước nhà…
 
 Tuy nhiên trong các cháu vẫn luôn có những yếu tố khách quan khác để tôi không thể chọn là “truyền nhân kế thừa”. Con trai lớn của tôi, có khá đầy đủ yếu tố để kế thừa những tâm huyết cuộc đời tôi theo đuổi nhưng cháu cũng có sự nghiệp riêng và theo bộ môn nghệ thuật “Đồng song thanh”. Vậy thì cho tới giờ, thực sự có thể nói rằng tôi vẫn chưa có “truyền nhân” !
 
 
 Hoài Hương (thực hiện)
http://www.vietnamnet.vn/vanhoa/2009/08/861325/

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2009

Gửi các nhà báo nhân 21-6: chuyện anh Chí Phèo

Rating:★★★★
Category:Other
Gửi các anh chị làm báo bài viết của một đồng nghiệp. Anh thường đọc báo online và đôi lúc thở dài vì chuyện nhân tình thế thái. Xin đọc cho vui và đừng để bụng. Tuy thế, “Nam Cao” thời mới này có những thông điệp đáng để chúng ta suy ngẫm. Hiệu Minh.

Ai trong chúng ta cũng đã được học , được đọc truyện Chí Phèo của nhà văn, nhà báo Nam Cao. Câu chuyện xoay quanh bối cảnh nông thôn Việt nam trước cách mạng tháng Tám với nhân vật trung tâm là anh Chí Phèo – một số phận bi thảm của người nông dân nghèo, lương thiện bị xã hội thực dân phong kiến xô đẩy vào con đường lưu manh, tội lỗi không có lối thoát.

Truyện “Chí Phèo” là một truyện ngắn độc đáo, thấm nhuần tinh thần nhân đạo sâu sắc. Khắc họa tính cách nhân vật, phân tích chiều sâu tâm lý và bi kịch nhân vật, cách kể chuyện hấp dẫn, lôi cuốn là những thành công đặc sắc của Nam Cao. Truyện “Chí Phèo” là một trong những truyện ngắn hay nhất viết về đề tài nông dân trong nền văn học Việt Nam hiện đại.

Nhân ngày Báo chí Cách mạng Việt nam (21/6) chúng tôi thử giả sử như các tình tiết trong truyện Chí Phèo của nhà văn Nam Cao xảy ra thật ở thời điểm hiện tại, và báo chí sẽ viết về các sự kiện này. Thử tưởng tượng có những cái tít (tittle) báo như thế nào nhỉ?

Xin lấy hai tình tiết trong truyện Chí Phèo làm thí dụ:

1. Chí Phèo hết hạn tù, cầm dao đến nhà Bá Kiến để đòi lương thiện, đâm chết ông Bá:

Đây là tình huống mà các báo thuộc khối bảo vệ pháp luật, an ninh, công an không thể bỏ qua. Theo dự đoán của chúng tôi, các loại báo này sẽ có các title như sau:

* Anh C. P vừa mãn hạn tù, đã phạm tội giết người
* Chí Phèo uống rượu say, đâm chết cán bộ thôn
* Say rượu, đâm chết người
* Báo động về tình trạng giết người do không làm chủ được hơi men
* Ma men và hành vi tội lỗi
* Mâu thuẫu với cán bộ thôn, anh C.P. giết người
* Đã tìm được kẻ giết trưởng thôn Vũ đại
* Bi kịch làng Vũ đại – trưởng thôn bị giết tại nhà
* Kẻ giết trưởng thôn Bá Kiến là người cùng làng
* Nghi phạm giết trưởng thôn là người đã có tiền án và mới ra tù
* Công an thôn Vũ đại – chúng tôi đang tiếp tục điều tra

2. Chí Phèo tình cờ gặp Thị Nở tại vườn chuối và hai người đã làm chuyện ấy

Tình huống này cực kỳ đắt đối với các loại báo viết về văn hóa, xã hội, các loại hình báo mạng, blog …, Các title sau đây chắc chắn sẽ xuất hiện trên các mặt báo ngày hôm sau:

* Hiếp dâm trong vườn chuối
* Vừa ra tù, phạm tội hiếp dâm
* Người đàn bà dở hơi bị cưỡng dâm
* Hiếp dâm sau khi uống rượu say
* Chân dung kẻ đồi bại
* Đã xác định được kẻ hiếp dâm chị N.
* Vụ lạm dụng tình dục ở thôn Vũ đại – công an xã vào cuộc

Sau đó một ngày, tình huống này tiếp tục được khai thác như sau:

* Chí Phèo – Thị Nở lộ ảnh nóng
* Thị Nở – Chí Phèo khoe ảnh tình cảm trên blog
* Thị Nở tự hào về siêu vòng 1
* Thị Nở thổ lộ về mối tình đầu
* Thị Nở tự tin sánh bước bên người yêu
* Thị Nở hot với bikini trên bãi sông
* Thị Nở – người yêu tôi không phải đại gia
* Thị Nở – giữa tôi và anh Chí chỉ là mối quan hệ hàng xóm cùng thôn
* Chí Phèo – tôi có tình cảm đặc biệt với em Nở
* Chí Phèo – tôi luôn sống bằng chính mình
* Những bóng hồng trong cuộc đời anh Chí
* Người yêu C.P có ý định làm ca sĩ
* Hành động của anh Chí là đáng lên án

Sau đó vài ngày, chủ đề còn tiếp tục được phát triển dưới dạng:

* Cảnh tỉnh về lối sống buông thả của 1 bộ phận thanh niên nông thôn
* Sau lũy tre làng – tình trạng thất nghiệp ở nông thôn và các hệ lụy xã hội
* S.O.S: Lạm dụng tình dục ở nông thôn
* Cần đưa giáo dục giới tính vào trường học
* Rượu và chuối xanh – thần dược của tình yêu
* Cháo trắng + Hành xanh – phương pháp hồi phục hữu hiệu sau khi làm chuyện ấy
* Rượu và an toàn tình dục

vân vân và vân vân, còn hơn thế nữa

Báo chí của chúng ta rõ ràng là đang phát triển mạnh mẽ. Người đọc luôn luôn được cung cấp những thông tin nóng hổi nhất, thời sự nhất. Tuy nhiên, nhiều đọc giả bây giờ lại cho rằng báo chí quá giật gân, câu khách, và nhiều khi nhảm nhí.

Đinh Tuấn Việt – Phỏng theo báo Thể thao, ngày 22 tháng 6 năm 2009

Báo VNN có bài “Ra đồng bán dâm” chắc cũng thuộc vào loại này
http://vietnamnet.vn/xahoi/2009/06/854312/

Nguồn: http://hieuminh.wordpress.com/2009/06/23/gi-cac-nha-bao-nhan-21-6/

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2009

Điểm tin đầu tháng 7

Bắt đầu từ ngày 1/7/2009 ở Việt Nam có hàng loạt thay đổi và quy định mới như

Thứ nhất là xăng dầu gas đồng loạt tăng giá, xăng A92 tăng 700đ/lít

Thứ hai, tiếp tục khấu trừ thuế thu nhập cá nhân. Tất cả cá nhân có thu nhập từ tiền lương, tiền công không phân biệt thu nhập trên hay dưới 4 triệu/đồng/tháng đều phải đăng ký thuế để được cấp mã số thuế.

Thứ ba, học sinh sinh viên bắt buột (bị ép buột?) mua bảo hiểm y tế. Người điều khiển xe máy phải mang theo ba loại giấy tờ: giấy đăng ký xe, giấy phép lái xe, giấy chứng nhận bảo hiểm trách nhiệm dân sự. Cảnh sát giao thông mặc thường phục. Cảnh sát giao thông khi tuần tra, kiểm soát công khai kết hợp với hóa trang được bố trí một bộ phận cán bộ, chiến sĩ trong tổ tuần tra, kiểm soát để hóa trang (mặc thường phục) nhằm giám sát tình hình trật tự giao thông. (bà con ra đường nhớ chú ý mấy anh thường phục nha ^_^)

Bắt buộc đội mũ bảo hiểm đối với người điều khiển, người ngồi trên xe mô tô, xe gắn máy, xe đạp máy... nghĩa là ngồi trên xe thì phải đội nón, già trẻ bé lớn trai gái gay lesbian gì cũng phải đội. Còn dắt bộ thì ko cần đội cũng được

Một người có thể có hai quốc tịch. Nhưng mà đó chỉ là trường hợp ngoại lệ (Tiếp tục khẳng định nguyên tắc một quốc tịch nhưng có trường hợp ngoại lệ)

Thứ tư, những người sắp sửa kiện tụng gì đó thì chú ý Án phí tăng 4 lần (xem bảng chi tiết sém ngất. Vấn đề là việc thi hành án của VN còn kém, có thắng kiện cũng huề cả làng)

===================
Tiếp theo, có một sự kiện thay đổi nhân sự gây chấn động trong giới doanh nhân.Phó tổng giám đốc Trần Bảo Minh rời Vinamilk. Chỉ trong 3 năm, ông Trần Bảo Minh đã đưa doanh thu của Vinamilk tăng vọt, và qua mặt 2 đối thủ Nutifood và Dutch Lady (Muốn biết Trần Bảo Minh là ai click vào đây). Và nơi ông Trần Bảo Minh và ekip của ông đến là Vinamit, ông giữ chức vụ Phó chủ tịch hội đồng quản trị Vinamit (chỉ thay đổi phần đuôi hỉ)

====================

Cả ngày 1/7/2009 Sài Gòn ngập trong biển nước, mưa xối xả từ sáng đến chiều tối (ở Sapa cũng mưa dầm dề. Vietnamnet đưa tin
Mưa lớn nhấn chìm đường phố TP.HCM, còn Dân trí thì lại bảo TPHCM ngập nặng sau cơn mưa nhỏ. Ngộ hỉ!!!

=====================
Tin Nghệ An: Dân đẩy ô tô cảnh sát huyện xuống ruộng vì bất bình (không hổ danh là quê hương của Bác)

=====================

Cuối cùng là tin giải trí. Ngày 1/7, hàng loạt báo đưa tin Thủ tướng kỷ luật ông Phạm Ngọc Minh, Ủy viên Hội đồng Quản trị, Tổng giám đốc hãng hàng không quốc gia Vietnam Airlines. Tuy nhiên quyết định kỷ luật không nói rõ lý do. (cả 2 ông Minh đều bị cấp trên trục xuất hỉ ) Sáng 2/7 Báo Tuổi trẻ đã tiết lộ lý do ông Phạm Ngọc Minh bị kỷ luật, cách chức là do : sinh con thứ ba 


===>>> Qua vụ việc của Tổng giám đốc VA, các đồng chí cán bộ cấp cao lưu ý không sinh con thứ ba theo quy định nhà nước, nếu ko thì bị Thủ Tướng kỷ luật đó

===========================
Đầu tuần đến giờ gặp hàng loạt chuyện xui xẻo, cãi nhau nhức cả đầu, viết cái điểm báo này relax thiệt

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2009

Điểm báo đầu xuân Kỷ Sửu


Tin tức "vui" đầu năm

Kinh tế

Theo các chuyên gia dự báo kinh tế thì năm 2009 tình hình kinh tế thế giới (Việt Nam) tiếp tục lao dốc, thời gian phục hồi nhanh nhất là năm 2010. Đọc tin này mà lòng buồn vô hạn... không biết 360 ngày tiếp theo sẽ sống như thế nào.

Kinh tế 2009 ngổn ngang những mối lo
Bức tranh kinh tế 2009: Tiềm ẩn nhiều khó khăn

Viễn cảnh kinh tế 2009 đen tối

Suy thoái kinh tế, thất nghiệp gia tăng và đe dọa giảm phát. Theo Tổ chức hợp tác và phát triển kinh tế OCDE đây là ba hiểm họa lớn đang chờ đợi các nước thành viên trong khối vào năm 2009
Khó dự báo tình hình kinh tế 2009!

 Vì vậy, NN đã hỗ trợ nhân dân bằng cách giảm thuế hàng ngàn sản phẩm dịch vụ, TPHCM trợ cấp lương cho công chức nhà nước từ 30.000 đồng - 120.000 đồng/tháng (hèn chi người ta tìm đủ cách có chân trong NN)

Song song đó, các NN đã tiến hành thu phí ATM theo kiểu "lấy thịt đè người" vì khách hàng không còn sự lựa chọn nào khác. Thuế thu nhập cá nhân vẫn tiến hành thu đủ, thu trước (có thu lộn thì cuối năm trả lại sau). Bà con chú ý "lợi hơn nếu có mã số thuế"

Xã hội

Đầu năm, trang nhất báo Phụ nữ đưa lên toàn những tiêu đề sốc "một cháu gái bị bạo hành dã man", "bi kịch từ sự cạn nghĩ" (Quảng Nam liên tiếp xảy ra các vụ tự tử), "khởi tố chủ đò làm 42 người chết trên sông Gianh" (sau vụ PCI không khởi tố nhanh nhỉ? chắc là do không liên quan đến tánh mạng người), Đà Nẵng "đánh vợ thường xuyên sẽ bị đưa đi cải tạo" (đánh không thường xuyên sẽ không sao :D vì nằm viện rồi)...

Giáo dục

Tuyển sinh 2009, ngành HOT vẫn là Y Dược, Kinh tế, vậy mà mình chui vào Xã hội nhân văn, nghèo là phải đạo.
Một "sáng tạo" cần được "biểu dương" Thư viện dưới gốc cây (Bộ GD VN thường cải cách GD tương tự thế này đây)

Văn hóa nghệ thuật

Cơn sốt phim Tết đã qua, phim VN thắng lớn "rần rần" (để ý mấy năm nay, dịp Tết, phim ngoại toàn phim dở ẹc, các rạp toàn phim VN, thế là không còn sự lựa chọn nào hoặc chọn nhầm)

Đạo diễn Vũ Ngọc Đãng" tôi tin vào tôi", vâng, tôi cũng tin là những đạo diễn VN như anh sẽ giúp điện ảnh VN "bay cao" như cánh diều. (tới đâu thì tui hổng biết a`, tại trình độ của tui chỉ xem nổi phim Mỹ)

Một tín hiệu "khởi sắc" cho cải lương VN, NSUT Thoại Mỹ tuyên bố sẽ kết hợp với đạo diễn Hoa Hạ "đưa điện ảnh vào cải lương" (chân thành cảm tạ tấm lòng của chư vị, xin thành kính phân ưu) search google thì thấy ngày xưa Đoàn Hoa Sen (Bảy Cao) từng thử nghiệm Đưa điện ảnh vào cải lương.

.........................................
(các bài viết chi tiết vui lòng xem link liên kết trong bài)

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2008

Đời nghệ sĩ - con tằm chết vẫn vương tơ


Đời nghệ sĩ phiêu bạt phong sương, lấy gánh hát làm nhà, lấy chuyện nhân tình thế thái làm tri kỷ, mấy ai đoán biết hậu vận ra sao. Nhưng người nghệ sĩ nào cũng hiểu thấu đáo chuyện sinh nghề tử nghiệp. Họ không than thân trách phận mà chỉ cám cảnh cho số con tằm, đến chết vẫn còn vương tơ.

Căn bệnh viêm phế quản mãn tính của soạn giả Thu An không làm cho giới sân khấu ngạc nhiên. Bởi để có được gia tài đồ sộ hơn 150 kịch bản cải lương cộng với hàng nghìn bài vọng cổ một thời làm mưa, làm gió trên các sân khấu TP HCM, ông đã biến mình thành người nghiện thuốc lá. Đến thăm ông vào một chiều mưa, con đường Lê Lợi - Gò Vấp lầy lội sình đất. Nhà ông nằm khuất trong con hẻm ngoằn ngoèo. Trước đây ông có một căn nhà rộng lớn, sau khi đoàn Hương Mùa Thu lâm vào cảnh khó khăn vì nợ, ông quyết định bán nhà, bán hết tài sản để trả nợ. Giới sân khấu cải lương phong ông danh hiệu "Ông hoàng thi ca vũ, nhạc, kịch", vì ông là người khám phá phong cách đưa thơ ca, vũ điệu dân gian vào cải lương.

Năm 1954 khi còn là công nhân hãng đĩa Hoành Sơn, Thu An được kết nạp Đảng Cộng sản VN. Ông nhận chỉ thị của tổ chức bằng mọi cách thu hút quần chúng đến với sân khấu, dùng sân khấu tuyên truyền ý chí đấu tranh cách mạng. Phong cách dàn dựng mới của Thu An đã được các gánh hát tiếp nhận, trong đó có đoàn Kim Thoa diễn vở Lấp sông Gianh, bị mật thám chế độ Sài Gòn ném lựu đạn đàn áp tại rạp Nguyễn Văn Hảo.

Vài năm sau ông lập đoàn Hương Mùa Thu, công khai dàn dựng các vở cải lương đề cao tinh thần chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Khi vở Con cò trắng ra đời, ông bị chính quyền Sài Gòn bắt giam năm 1968. Qua mấy tháng điều tra, truy tìm tổ chức có tên gọi “Đoàn Chủ tịch Lực lượng bảo vệ văn hóa dân tộc”, không có bằng chứng, chúng đành thả ông. Sau sự kiện này, ngòi bút của Thu An càng sắc bén hơn...

Với hơi thở khó nhọc, ông cố mỉm cười nhắc lại những hoài bão chưa thực hiện xong. Vợ ông - NSƯT Ngọc Hương đã bán tất cả tài sản trong nhà để điều trị bệnh cho ông. Mỗi ngày phải có 180.000 đồng mua 4 bình oxy cho ông thở. Tám lần vào ra bệnh viện, của cải theo căn bệnh hiểm nghèo của ông cứ đội nón ra đi. Ông bà có hai người con nhưng họ đều gặp hoàn cảnh kinh tế khó khăn. Bạn bè đồng nghiệp, các nghệ sĩ và khán giả nhiều lần quyên góp giúp đỡ ông, nhưng đời sống của ông vẫn quá đỗi ngặt nghèo. Xúc động nhất là dù trong tình trạng sức khỏe kiệt quệ, ông vẫn miệt mài sáng tác. Những bản thảo dày đặc chữ viết, ông đọc rồi sửa, như con tằm tiếp tục nhả tơ cống hiến cho đời.

"Với nghề hát, bệnh tật là của hồi gia", câu ví von chua xót này lại vận vào số phận của 4 nam nghệ sĩ ngôi sao một thời tung hoành trên các sàn diễn. NSƯT Minh Phụng đang nằm điều trị tại lầu 3 Khoa Thận Bệnh viện Chợ Rẫy. Ông mổ tim năm 2003, liền sau đó phát hiện suy thận và bệnh huyết áp. Thời gian đó vợ con ông, nghệ sĩ Kiều Tiên và Y Phụng, đã xuống tóc nguyện cầu cho ông vượt qua căn bệnh. Các y tá điều dưỡng kể lại, tối 28/7 ông trốn bệnh viện đến rạp Quốc Thanh tham gia chương trình Vầng trăng cổ nhạc. Khi các bác sĩ phát hiện thì ông đã quay trở về bệnh viện, dù mệt nhọc nhưng cười thật tươi: "Mong bác sĩ thông cảm, tôi không thể rời xa sân khấu". Nghệ sĩ Kiều Tiên tâm sự, ông buồn vì cô con gái Tiểu Phụng đang sống ở Mỹ, đã lợi dụng tên tuổi ông xin tiền người quen, dẫn đến chuyện ông phải thông báo từ con. Nay thì mọi việc đã qua, Tiểu Phụng đã nhận lỗi, nhưng các bác sĩ khuyên gia đình không nên để ông quá xúc động.

Là một nghệ sĩ nổi tiếng, Minh Phụng từng lập gánh hát Tiếng Chuông Vàng, rồi rơi vào cảnh thua lỗ. Gánh hát rã, ông trở về tiếp tục tham gia biểu diễn các chương trình của Nhà hát Trần Hữu Trang. Trên giường bệnh ông vẫn thèm được ca diễn, được hóa thân vào những nhân vật anh hùng. Ông cười phúc hậu: "Tôi sẽ lại về với sân khấu thôi, không lâu đâu".

Nghệ sĩ Trường Sơn nhập viện đêm 24/7 khi đang diễn vở Thanh Xà - Bạch Xà tại rạp Hưng Đạo. Căn bệnh ép tim dẫn đến tình trạng khó thở đã được các bác sĩ khuyến cáo không nên ráng sức cho những vai diễn đòi hỏi dùng võ thuật, vậy mà ông vẫn diễn. Nghệ sĩ Trường Sơn lớn lên trên sân khấu Đoàn Đồng ấu Minh Tơ. Từ nhỏ ông đã nổi tiếng đóng các vai kép võ, lão tướng chuyên dùng sức để chạy gối, múa đao, nhảy phi thân. Có vai diễn phải hét lớn, ho ra máu nhưng ông vẫn cứ diễn. Gia cảnh ngặt nghèo, một mình nữ diễn viên Tú Sương (con gái) phải lo trăm thứ chi tiêu, mà sân khấu lại đang gặp nhiều khó khăn. Nằm ở bệnh viện Nguyễn Trãi, ông vẫn mơ sớm bình phục để trở lại sân khấu, truyền nghề cho các diễn viên trẻ. Ông bộc bạch: “Nếu có chết xin cho tôi được chết trên sân khấu”.

Nghệ sĩ Đức Lợi có hoàn cảnh thương tâm hơn. Ông mang trong người bốn căn bệnh: xơ gan, tiểu đường, lao phổi, mật có sạn. Nhờ các ca sĩ, nghệ sĩ giúp đỡ nhưng mỗi ngày ông vẫn phải tốn tới nửa triệu đồng tiền thuốc, con gái và người thân không còn đủ sức lo. Giờ ông đã xin bác sĩ về nhà, uống thuốc nam cầm cự qua ngày. Với ánh mắt tràn đầy niềm hy vọng, ông nói thèm một suất hát để ông được sắm tuồng. Vai diễn mà khán giả nhớ đến Đức Lợi là Quang Trung Nguyễn Huệ trong vở Mặt trời đêm thế kỷ (tác giả Lê Duy Hạnh). Ông cũng là người dìu dắt nhiều diễn viên trẻ đến với nghề. Thời trẻ, Đức Lợi lao tâm lao lực nhiều cho nghề hát, đôi lúc xem thường cả việc giữ gìn sức khỏe để vở diễn đạt được hiệu quả nghệ thuật cao. Đoàn Huỳnh Long một thời có ông là trụ cột. 

[Hơn 1 tháng hôn mê trên giường bệnh, nghệ sĩ Đức Lợi - người nghệ sĩ đã cống hiến cuộc đời cho sân khấu cải lương tuồng cổ - đã trút hơi thở cuối cùng vào lúc 7 giờ 35 phút ngày 21-9-2005, nhằm ngày 18-8 năm Ất Dậu.

Nghệ sĩ Đức Lợi tên thật là Huỳnh Văn Lợi, sinh năm 1948, tại Sài Gòn. Anh là một trong số nghệ sĩ đang mắc bệnh nan y cần sự giúp đỡ. Ban Ái hữu Hội Sân khấu TPHCM đã tổ chức 2 suất hát gây quỹ giúp đỡ những nghệ sĩ nghèo đang gặp hoạn nạn, trong đó có anh.

Đêm 14-8, khi được mời lên sân khấu nhận 2 triệu đồng, nghệ sĩ Đức Lợi ra về trong niềm xúc động. Không thể ngờ trên đường về anh bị tai nạn giao thông, chấn thương sọ não dẫn đến hôn mê cho đến khi trút hơi thở cuối cùng.]

Trường hợp của nghệ sĩ Vũ Minh Vương khiến không ít người phải rơi nước mắt. Một thời anh là kép chánh đoàn Văn Công TP HCM, Hương Mùa Thu... diễn chung với nghệ sĩ Mỹ Châu, Thanh Thủy, Ngọc Hương... Sự nghiệp sân khấu của anh có nhiều vai diễn được khán giả yêu mến. Anh từng đứng ra lập gánh Đại nhạc hội Vũ Minh Vương, rồi lập quán nghệ sĩ. 49 tuổi sự nghiệp tiêu tan, vợ anh (diễn viên múa lửa Kim Ngân) qua đời năm ngoái, con gái duy nhất của anh lập gia đình ở Bình Phước nhưng đời sống kinh tế không ổn định nên không có điều kiện chăm sóc cho cha.

Khi phát hiện Minh Vương nằm mê man bất tỉnh, bạn bè nghệ sĩ đã đưa anh đi cấp cứu. Bác sĩ phát hiện anh mắc bệnh gan, tiểu đường, huyết áp cao. Hơn một tháng điều trị, số tiền thuốc của anh đã lên đến 35 triệu đồng. Cho đến ngày hôm nay, dù đã qua cơn hôn mê nhưng vì không đủ khả năng tài chính để tiếp tục điều trị trong bệnh viện, anh xin bác sĩ cho về nhà. Sống trong căn nhà thuê, nằm sâu trong con hẻm trên đường Lê Hồng Phong nối dài, hằng ngày Minh Vương được bạn bè nghệ sĩ đến thăm, mang cho lon cháo, tô cơm. Nghệ sĩ Vũ Minh Vương gần như không còn người thân để chăm sóc anh trong lúc bệnh tình nguy hiểm. Dù vậy, anh vẫn khát khao được hát, được sống với nghề. Mỗi lần có người đến thăm, anh đều nghẹn ngào: "Nhớ nghề quá, tôi vẫn nằm mơ thấy mình được hát trên sân khấu".

Thứ tư, 3/8/2005, 09:42 GMT+7

Theo VnExpress.net


Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2008

Nữ hoàng sân khấu Thanh Nga - Cô Ba kẹo kéo


Trong nhà, Thanh Nga thứ ba (bà là em nghệ sĩ Hữu Thìn - cha nghệ sĩ Hữu Châu), mọi người gọi là cô Ba kẹo kéo. Thật ra không phải tính Thanh Nga “kẹo kéo” (hà tiện), bởi bà vốn giống mẹ, có tính thương người, sẵn sàng san sẻ phấn son trang điểm cho người khác, rảnh thì lại tự tay may trang phục cho diễn viên phụ… Nhưng có biệt danh như vậy là bởi tính bà đơn giản, không tiêu xài tiền bạc phung phí.

Thanh Nga có mái tóc dài đến nhượng chân. Bẩm sinh bà vốn rất chú ý giữ gìn hình ảnh bên ngoài. Năm 18 tuổi, trong một cuộc phỏng vấn, được hỏi sợ điều gì nhất thì cô đào trẻ tuổi Thanh Nga trả lời là “sợ thời gian nhất”. Thời gian bào mòn đá, bào mòn trí nhớ, bào mòn cả nhan sắc... Quý trọng vẻ đẹp, Thanh Nga còn yêu mái tóc của mình đến nỗi theo tục, người đã chết thì phải cắt cụt tóc để gia đình tránh cảnh rối ren, nhưng Thanh Nga một mực dặn dò người thân, nếu bà chết thì đừng cắt tóc. Bà đã nghĩ đến lúc chia lìa cõi đời bằng niềm nuối tiếc cái đẹp.

Thương mái tóc mình vậy, nhưng chưa bao giờ bà chịu ra tiệm gội đầu. Bà chỉ ở nhà, bắc ghế đứng cao rồi nhờ con cháu xối nước để gội đầu, tự tay mình chăm sóc mái tóc. Móng chân, móng tay bà cũng tự tay chăm sóc, cắt giũa. Thèm món gì bà cũng chỉ kêu mẹ nấu. Thành ra, người nhà gán cho bà biệt danh
cô Ba kẹo.

Cô Ba không mặn xài tiền, cô Ba cũng ít “gần gũi” với tiền, có bao nhiêu tiền bạc bà đều để cho mẹ là bà bầu Thơ quản liệu. Người nhà kể, tất cả đồ nữ trang bà để ở phòng mẹ. Khi có tiệc, cô Ba mới ghé phòng mẹ lấy đeo, tàn tiệc trả lại. Sân khấu, màn bạc, công chúng khán giả hâm mộ vây quanh, nghệ sĩ Thanh Nga sống trong muôn ánh hào quang, nhưng về nhà cô Ba rất bình dị, chưa bao giờ thu vén chút của cải hay tư trang nào cho riêng mình.

Sau Tết Mậu Thân 1968, phần vì kép hát, người viết tuồng bị lệnh động viên, phần vì phim chưởng Tàu bành trướng... đâm ra chuyện hát xướng gặp nhiều khó khăn nên đoàn Thanh Minh - Thanh Nga rã đám. Lúc thất nghiệp, không chịu ngồi yên, cô Ba ra tay xoa bột bày trò làm bánh còng, bánh cam, xi rô, sữa chua, chè... bán buôn tá lả. Bị mấy đứa em trong nhà phụng phịu phản đối với lý do chỉ đi học thôi đã đủ... mệt, cô Ba liền nhỏ nhẹ an ủi: Chị làm thế này là để dạy các em biết bán buôn đặng sau này lỡ nhà có gặp khó thì cũng biết đường mà sống”. Dặn bầy em vậy chứ cô Ba đâu chí thú sự nghiệp bán buôn này cho lắm. Cô thử sức trên màn bạc, rồi lại trở về với cải lương: Bên cầu dệt lụa, Tiếng trống Mê Linh, Thái hậu Dương Vân Nga... Cô sang cả lộng lẫy, được phong tặng Nữ hoàng sân khấu, nhưng ở nhà vẫn chết tiếng là cô Ba kẹo, bởi câu chuyện bắt đàn em trong nhà ôm rổ bánh đi kiếm tiền lẻ hồi xưa.

Năm 1975, bà bầu Thơ tái lập đoàn Thanh Minh - Thanh Nga. Bà trả lương cho vợ chồng Thanh Nga - Phạm Duy Lân mỗi tháng 45 đồng.

Đó là lần đầu tiên trong đời Thanh Nga được... nhận lương. Về nhà, bà đưa tiền rồi nói với chồng: “Em đưa cho bố tiền này, mỗi tuần bố đưa cho em hai đồng để em bỏ ống. Đợi tới mùa sầu riêng em sẽ đập ống ra mua ăn”. Lúc đó Thanh Minh - Thanh Nga vẫn mở màn diễn nên không thể nói là Thanh Nga đang khó khăn.

Không phải lưu tâm chuyện tiền bạc, Thanh Nga dồn hết tâm trí cho sân khấu. Thanh Nga luôn có cách trang điểm nhẹ nhàng, tự nhiên. Bà quan niệm rằng nếu trang điểm cầu kỳ quá thì khán giả chỉ chú mục vào phục sức, trong khi ý bà muốn khán giả phải tập trung vào phần diễn xuất. Bà cũng có cách riêng để gìn giữ vẻ đẹp của mình trên sân khấu, như có lần kêu em gái đến ngồi trước bàn phấn rồi dặn nghề: Em cười đi, nhưng trước khán giả thì phải cười sao cho đẹp. Còn nếu em diễn khóc thì vẻ mặt cũng đừng nhăn, buồn thì cũng không chau mày, vì như vậy sẽ làm mặt xấu. Em phải diễn bằng đôi mắt. Em không thay đổi nét mặt mà khán giả vẫn biết em khóc, em buồn...”.

Ở nhà, Thanh Nga thích ăn trái cây, thích búp bê, thích dầu thơm. Bà có cả một tủ búp bê, một tủ dầu thơm, đi đâu cũng sưu tầm những món đồ ưa thích ấy. Tâm hồn bà bình dị, thích cái gì đẹp nhưng cũng nhẹ nhàng, thuần khiết, mong manh như mùi hương, như con búp bê của tuổi ấu thơ.

Một sở thích khác của Thanh Nga là xem phim vua hề Sạc-lô (Charlie Chaplin). Trong nhà có một máy chiếu phim 16 mm, cuối tuần nào bà cũng gọi đám em đến xem Sạc-lô. Trong khi đám em đã ngán đến tận óc thì lần nào xem bà cũng hân hoan, hào hứng cười với Sạc-lô y như lần đầu. Người nhà của Thanh Nga quả quyết rằng trong cách diễn xuất của em trai bà, NSƯT Bảo Quốc, có những nét phảng phất phong cách của vua hề Sạc-lô cũng do bị “lậm” từ vô số buổi chiếu phim cuối tuần của bà chị Thanh Nga.

Có những lần đi hát vùng xa, trong những đêm thanh vắng, khi mọi người trong đoàn hát đã mỏi mệt ngủ say không còn ai trò chuyện, người ta lại bắt gặp Thanh Nga ngồi ghép tên những cửa hiệu bên đường để hát thành bài. Nếu một lần trong đời bạn bắt gặp một người có thể ngồi ghép tên những cửa hiệu thành bài hát, thì bạn nên hiểu rằng người đó đến với cõi đời này để hát bằng cả trái tim, và chỉ để hát.

Nghệ sĩ Thanh Nga đã một lần đến với trần gian này như thế, bằng cuộc đời được dệt bởi toàn ánh vinh quang, nhưng lại kết thúc quá đỗi bàng hoàng.

Quang Thi

23/11/2008
http://www.thanhnien.com.vn/news/Pages/200847/20081123223345.aspx

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2008

Con không có lời ru - Nghĩa trang đồng nhi TP Pleiku


Nhìn hơn 1 vạn ngôi mộ nhỏ xíu nằm san sát nhau lạnh lẽo dưới những tia nắng cuối ngày của phố núi, tôi cứ ước ao giá như những bậc cha mẹ trước khi dứt bỏ con mình đều nghe được lời ai oán của các sinh linh bé bỏng...

Hài nhi mang tên Trung Thu

Con đường dẫn vào nghĩa trang đồng nhi TP Pleiku (Gia Lai) lởm chởm đá. Hai bên vệ đường, những đống gạch cát nằm ngổn ngang. Một người đàn ông trạc 50 tuổi, cao lớn, đầu trần, khoanh tay trước ngực, mắt hướng về nghĩa trang đồng nhi với vẻ mặt đăm chiêu, bên cạnh là một thanh niên da đen sạm và một bà già hom hem.

Đó là linh mục Nguyễn Văn Đông ở nhà thờ Đức An, TP Pleiku, người khai sinh ra nghĩa trang đồng nhi; người thanh niên tên Phụng, làm thợ xây, chuyên đi lượm những hài nhi bị cha mẹ vứt bỏ; bà Lê Thị Tâm, người hương khói cho những sinh linh trẻ vô danh. Bóng ba con người chụm vào nhau chập chờn, nhảy múa dưới cái nắng hiu hắt của núi rừng Tây Nguyên. Họ đang bàn tính việc tu sửa và vệ sinh những ngôi mộ để kỷ niệm nghĩa trang tròn 4 tuổi.

Đúng ra, nghĩa trang này được hình thành năm 1992, nhưng nó thực sự gây xúc động từ khi xuất hiện một hài nhi có tên là Trung Thu. Anh Phụng kể rằng, Trung thu năm 2004, người ta mang về nơi linh mục Đông một bọc ni lông khá lớn, mở ra thì thấy một bào thai - em bé đã đầy đủ hình hài. Vị linh mục nhẹ nhàng dùng tay đỡ em ra đặt trên một tờ báo. Thật bất ngờ, hài nhi đưa tay bấu chặt lấy ngón tay của linh mục - động tác đầu tiên và cuối cùng của em trên cõi đời này...

Sau đó, linh mục đưa em về nghĩa trang đồng nhi, nơi an nghỉ của hàng ngàn hài nhi có hoàn cảnh tương tự mà ông đã chôn cất. Linh mục đặt tên cho em là Trung Thu. Một người chứng kiến cảnh tượng đó đã thay em viết những lời kêu than:

“Con không có lời ru

Đưa con vào cuộc đời

Để con được làm người

Xin thắp lên cho con một ngọn nến

Một nén nhang”;

rồi thống thiết van xin:

“Nơi mộ vắng nghĩa địa buồn

Xin hãy thương con, đừng bỏ con

Con tội tình gì? Mẹ ơi, cha ơi!”...

Những người cứu rỗi

Khi đã hướng dẫn công việc cho người thợ xây, linh mục Đông trở về nhà thờ. Anh Phụng dẫn chúng tôi vào nơi thờ chung của những sinh linh xấu số. Bàn thờ lúc nào cũng khói hương nghi ngút và đầy hoa tươi. Trên bàn thờ được khắc dòng chữ rất lớn: “Chúng con tha thứ cho cha mẹ”.

Bên phải bàn thờ là những lời viết cho bé Trung Thu, bên trái là bài thơ của một người đến viếng nghĩa trang vào ngày Quốc tế thiếu nhi, trong đó có đoạn:

“Con ra đời – Dù không hoan hỉ

Bỏ con nơi bố thí, viện tế bần

Dù cùng cực sống khốn khổ bần dân

Con muốn sống muôn ngàn lần hơn chết!”.

Hai bên hàng rào của bàn thờ là dãy hoa huynh đệ vàng rực và phía trên cùng là hai cây xương rồng lớn, trên lá thân chi chít chữ. Anh Phụng bảo đó là những lời day dứt của những người mẹ lỡ bỏ con, là lời cầu xin tha thứ, lời cầu cho được bình yên... của khách viếng nghĩa trang.

Theo chỉ dẫn của anh Phụng, tôi đi một vòng quanh nghĩa trang. Hơn một vạn ngôi mộ hài nhi vô danh nằm san sát nhau. Có những ngôi mộ được xây chắc chắn, quét sơn sáng sủa, nhưng cũng có những ngôi mộ chỉ là nắm đất đơn sơ, lạnh lẽo. Anh Phụng giải thích rằng, những mộ được xây là có người thân, nhưng con số này rất ít ỏi, còn lại là của các nhà hảo tâm cho tiền xây cất. Anh chỉ cho chúng tôi xem hai ngôi mộ nhỏ mà anh vừa mới chôn hôm qua.

Anh kể, sáng sớm ra nghĩa trang làm việc như thường lệ, anh thấy hai bọc ni–lông màu đen vướng lủng lẳng trên đọt cây xương rồng bên vệ đường. Quá quen thuộc với những cảnh tượng như thế, anh biết ngay đó là những hài nhi xấu số bị vứt bỏ đêm qua.

Anh nhẹ nhàng gỡ xuống, dùng rượu rửa những vùng thân thể còn sót lại rồi đi mua quan tài về khâm liệm và chôn cất hai bé. Hai nấm mồ nằm kề nhau, nén nhang đêm qua chưa kịp cháy hết đã tàn dưới làn sương đêm lạnh lẽo của phố núi, cành hoa cúc cắm vội trên hai nấm mồ cũng héo rũ. Gió thổi hiu hiu, nắm tro dưới lớp cỏ xanh bay là là xung quanh nghĩa địa... khiến nơi đây càng trở nên u tịch.

Anh Phụng kể lại, 4 năm về trước, có ngày anh lượm cả chục bào thai bị phá bỏ. Có lần anh mở bọc ni–lông ra và vô cùng hoảng hốt và căm hận. Bên trong là một em bé tứ chi đã cứng cáp, anh bế lên, ước chừng nặng 4,5 kg. Anh khóc gào lên một cách uất hận, nện nắm đấm xuống đất để kìm nén cơn xúc động, rồi gạt nước mắt lặng lẽ khâm liệm cho bé, vừa làm vừa thầm thì mong em hãy tha thứ cho cha mẹ...

Hỏi anh Phụng một chút về bản thân, nhưng anh không tiết lộ, chỉ nói ở đây có nhiều người làm việc này lắm. Trước anh có ông Sáu, bây giờ có bà Tâm và nhiều người nữa mà anh chưa biết đến. Nghe nhắc đến tên mình, bà Tâm đang ngồi nhổ cỏ trước một ngôi mộ ngẩng đầu lên. Năm nay bà 71 tuổi, nhưng bảo là chân còn khỏe lắm, tay còn nhanh lắm.

Hằng ngày, không kể mưa hay nắng, bà đi xe đạp, chở can nước ra nghĩa trang để làm việc. Những ngày nắng thì bà cọ rong rêu, nhổ cỏ trên mộ, quét lối đi vào nghĩa trang, lau bàn thờ, lo hương khói và canh cho đàn dê không vào ăn hoa, phá mộ. Còn ngày mưa thì bà vào ngồi trò chuyện với mấy cháu cho ấm áp.

Lời ước từ phố núi

Bà Tâm mới đến với nghĩa trang đồng nhi từ năm ngoái và từ đó đến nay, bà bảo không đêm nào yên giấc được. Trải qua cuộc đời làm mẹ, rồi giờ làm bà, bà Tâm đã ẵm trên tay hai thế hệ trẻ thơ, với bà đó là những thiên thần mà tạo hóa ban tặng.

Giờ phải chứng kiến những em bé bị tước mất quyền làm người, bà vô cùng xót xa. Thấy nghĩa địa trống vắng, các nấm mồ lạnh lẽo, cô đơn, bà chạnh lòng và tự nguyện vào hương khói. Hằng ngày, vào buổi sáng trước khi làm việc, bà đi khắp nghĩa địa tuần tự thắp hương một lượt và buổi chiều, trước khi về, bà thắp một lượt nữa.

Khuôn mặt nhăn nheo, miệng đã bắt đầu móm mém, nhưng những giọt nước mắt hiếm hoi vẫn lăn dài trên gò má bà Tâm khi chúng tôi hỏi về thân phận những hài nhi ở nghĩa trang. Bà bảo là không thể tưởng tượng nổi đời mình lại phải chứng kiến những thảm họa thế này.

Những buổi sáng ra nghĩa trang, thấy anh Phụng hoặc ai đó đang loay hoay đào huyệt là tim bà lại nhói lên. Bà cứ thắc mắc không hiểu tuổi trẻ bây giờ suy nghĩ như thế nào mà dễ dàng chối bỏ máu mủ của họ như thế. Bà biết sẽ có người ân hận. Bằng chứng là hằng ngày ở đây, bà vẫn thấy nhiều cô gái trẻ tới viếng nghĩa trang. Họ khóc lả đi trước một nấm mồ vô danh nào đó, và khi có người bắt gặp thì vội ngoảnh mặt, lẳng lặng lẻn đi.

Chiều tím sẫm, những tia nắng cuối ngày trên phố núi càng làm không khí nghĩa trang đồng nhi hiu hắt, buồn lạnh... Nhìn những ngôi mộ nhỏ bé sắp hàng san sát trong nghĩa trang, tôi không khỏi rùng mình nghĩ đến nơi phố thị, không ít cô gái đang vào các phòng kế hoạch hóa gia đình để nhẹ nhàng dứt bỏ mầm sống trong cơ thể, coi đó là một điều bình thường...

Giá như một lần họ tới các nghĩa trang đồng nhi, như ở phố núi này, biết đâu họ nghe thấu lời ai oán của những sinh linh bị tước đi quyền sống; và biết đâu qua đó tình trạng nạo phá thai mà lâu nay dư luận lên tiếng cảnh báo sẽ giảm đi...

Phóng sự của Bảo Thiên

09/11/2008

http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/200845/20081109222458.aspx

Đau xé lòng khi đọc bài báo này


Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2008

Sao phải "cố đấm ăn xôi"?

19/10/2008

Trong đời sống có câu "biết mình biết người trăm trận trăm thắng". Có những trường hợp "cố đấm ăn xôi" với danh vị - tước hiệu - thành tích, đặt bản thân vào vị trí không hợp với mình có thể vẫn thắng; nhưng không dễ khiến công chúng "tâm phục khẩu phục" khi nhìn vào.


Bốn câu chuyện quanh danh vị, tước hiệu

1. Trước khi Liên hoan Giọng hát Vàng ASEAN khai màn tại Việt Nam, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng đứng trước nguy cơ bị loại vì quá tuổi (khi được cử đi, có thể chính anh không ngờ tới điều này).

Theo thể lệ BTC công bố trong buổi họp báo giới thiệu về Liên hoan, độ tuổi dành cho ca sĩ tham gia thi dòng nhạc Pop là dưới 35. Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng sinh năm 1971, tức là đã quá 2 tuổi so với quy định.

Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng trong đêm thi nhạc dân gian

Nếu đúng nguyên tắc đó, Đàm Vĩnh Hưng - một trong những ca sĩ ăn khách nhất thị trường âm nhạc Việt Nam - bị loại. Nhưng Liên hoan năm nay lại do Việt Nam đăng cai, nên lấy "uy" chủ nhà,  BTC đã linh động... nới rộng độ tuổi dành cho ca sĩ tham gia dòng nhạc Pop (không những thế, về sau Đàm Vĩnh Hưng còn được "đặc cách" thi luôn cả phần thi nhạc dân gian). 

Theo dự đoán, Đàm Vĩnh Hưng có thể đoạt ngôi vị cao với đêm thi Pop hát ca khúc tiếng Anh vào 18/10 (sau khi bộc lộ sự đuối sức với ca khúc "Đợi chờ" của Thuận Yến ở đêm thi dân gian), bởi dù sao anh cũng hát trên sân nhà, vốn có lượng "fan" hùng hậu lâu nay và một trong những yếu tố để xét giải là khán giả có thể bình chọn bằng tin nhắn.

Sẽ có người thắc mắc, đâu phải BTC "thiên vị" có mỗi Đàm Vĩnh Hưng, nước bạn Lào và Myanmar còn cử hai đại diện "lão làng" đã 45 tuổi đi thi kìa! Thưa rằng, họ thi dòng nhạc dân gian, hát dân ca của đất nước họ chứ không phải "thí sinh" dòng nhạc đại chúng - Pop, như thế mạnh thực sự của "Mr Đàm".

Cũng nói về độ tuổi, khi đại diện của Việt Nam 37 tuổi thì Thái Lan cử nữ ca sĩ mới 14 tuổi Pimnara Varahajirakul đến Việt Nam ứng thí. Malaysia cũng có một thí sinh 17 tuổi.

Một điều đáng nói nữa là đại diện dòng nhạc nhạc Pop của VN có ca sĩ Ngọc Anh, Minh Quân. Cùng với NSƯT Hồng Ngát thi dòng nhạc dân gian thì hai ca sĩ vừa nêu đều thuộc "biên chế" của Đoàn Ca múa nhạc Đài Tiếng nói VN (đơn vị cùng Đài truyền hình TPHCM và Công ty Cát Tiên Sa đồng tổ chức).

Với đại diện như vậy, không ít người thắc mắc: Đây là cuộc thi quy mô ASEAN (có cả các nước Trung Quốc, Nhật Bản, Bulgari "góp vui"), tại sao ca sĩ cử đi lại mang tính "cục bộ" như thế và chỉ phát trên sóng Đài Truyền hình TPHCM?! Dẫu mang tính giao lưu, nhưng nếu các nước khác cũng vậy thì tên Liên hoan là Giọng hát vàng trên sóng Phát thanh - Truyền hình ASEAN sẽ đúng hơn?

2. BTC cuộc thi Hoa hậu VN tuyên bố không thu hồi danh hiệu Hoa hậu của cô gái 18 tuổi Trần Thị Thùy Dung. Lý do: Thùy Dung không vi phạm thể lệ cuộc thi đã được công bố rộng rãi.

Khoan lật lại tính đúng sai của thể lệ cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2008 mà nhìn vào bản chất vụ việc là BTC cho rằng Thùy Dung xứng đáng, nhưng Bộ Văn hóa - Thể thao & Du lịch lại cho rằng "bất cứ BTC nào vi phạm điều lệ để xảy ra hiệu ứng xã hội không tốt sẽ bị tước quyền tổ chức. Với những sai sót từ cuộc thi Hoa hậu VN 2008 vừa qua, theo Quy chế mới đang chỉnh sửa, Báo Tiền Phong sẽ không được tổ chức cuộc thi hoa hậu tiếp theo vào năm 2010".

Nếu như vậy, liệu danh vị Hoa hậu của Thùy Dung có xứng đáng hay không khi mà đến cả đơn vị chủ trì cuộc thi này cũng bị mất quyền tổ chức?

Hoa hậu VN Thùy Dung (giữa) trong đêm đăng quang


Riêng Thùy Dung, ngay sau đó đã lần đầu tiên lên tiếng sau khi hay tin mình giữ được vương miện. Cô nói với phóng viên: "Cảm giác vô cùng hạnh phúc thì ngay giây phút đăng quang đã đến với tôi rồi. Giờ đương nhiên tôi thấy vui và luôn tin tưởng vào quyết định của BTC. Tôi cũng hiểu ra rằng Hoa hậu hay không Hoa hậu thì tôi vẫn là tôi...". Ngoài ra không thấy Thuỳ Dung giải thích cuốn học bạ và bẳng điểm "ảo" từ đâu ra...

Hành động của BTC chưa giúp Thùy Dung ý thức hết về ý nghĩa của chiếc vương miện đã được đặt lên đầu cô và những ồn ào dư luận xoay quanh chiếc vương miện ấy trong thời gian qua. Nhớ lại, vào lúc làn sóng đồng tình - phản đối Hoa hậu VN 2008 dâng cao, những tưởng bà Bích Hà, mẹ Hoa hậu Thùy Dung, nói "tôi chỉ mong con tôi về để trả lại vương miện cho BTC" như có báo đưa tin, nhưng không phải vậy. Khi có tin BTC không tước vương miện của Thùy Dung, người mẹ Hoa hậu mởi mở lòng hơn để Thùy Dung và chính bà tiếp xúc với báo chí.

3. GS. Nguyễn Văn Huy, nguyên Giám đốc Bảo tàng Dân tộc học VN, kể trên Sinh Viên Việt Nam về thời điểm ra đời của Trung tâm Nghiên cứu, Bảo tồn Di sản Tiến sĩ VN (CPD), nơi ông được mời làm giám đốc: Ông muốn thêm mấy từ "và các nhà khoa học" sau chữ "Di sản Tiến sĩ" của tên Trung tâm. Nhưng vì sợ nó quá dài nên người ta đã bỏ ra.

Hội nghị khởi động Dự án Trung tâm nghiên cứu, bảo tồn di sản Tiến sĩ VN (CPD) ngày 27/9/2008 (Ảnh: Hoàng Lan Anh)


Thế là cái tên Trung tâm nghe kêu vang và (có vẻ) thiếu thuyết phục đó đã góp phần gây nên tranh cãi nảy lửa về tính khả thi và ý nghĩa của nó, khi mà chuyện phân biệt tiến sĩ "chuẩn" với tiến sĩ "giấy" trong ngày hôm nay chỉ là ranh giới mong manh, nếu chỉ nhìn vào "nhãn mác" thì rất dễ tôn vinh nhầm người.

Và sự việc cũng sẽ không quá phức tạp nếu thay vì cố tạo ra vẻ hào nhoáng, với những cái tên kêu như "Trung tâm Di sản Tiến sĩ" hay "Văn Miếu đương đại", Trung tâm CPD mang một cái tên phù hợp hơn, tránh gây hiểu lầm và quan trọng là cho thấy họ đang làm việc bằng cái tâm và tầm nhìn xa trông rộng trong việc lưu giữ những giá trị khoa học, tôn vinh đúng người, đúng việc, góp phần lưu trữ những giá trị đích thực cho cộng đồng.

4. Vẫn là chủ đề "cô đấm ăn xôi", câu chuyện thứ tư về hai người đẹp Vũ Thu Phương và Lý Nhã Kỳ của chúng ta đã đua nhau làm rùm beng trên báo chí việc mình đóng phim của Hollywood.

Các cô lên báo (thậm chí còn tổ chức họp báo) công bố, tung hô mình sánh vai cùng những ngôi sao thế giới như Củng Lợi, Châu Nhuận Phát... trong bộ phim "Shanghai" (Thượng Hải) của đạo diễn Mikael Hafstrom. Những hình ảnh của các cô khi ra bên ngoài tức tốc được truyền về trong nước. Nhưng có lục tung thông tin về bộ phim này trên các website, diễn đàn cũng không thấy tên Vũ Thu Phương hay Lý Nhã Kỳ trong dàn diễn viên được nhắc đến.

Đâu phải quá khó khăn để chụp ảnh với Củng Lợi như Vũ Thu Phương thế này?


Ở đây, không phải hai người mẫu sắc nước hương trời "xạo". Họ vẫn góp mặt trong phim, nhưng vai diễn của họ chỉ là xoẹt qua màn ảnh. Vậy thì cớ sao họ phải làm ầm ĩ quá đáng như thế?

Rõ ràng qua "sự kiện" này, tên Vũ Thu Phương và Lý Nhã Kỳ đã được nhắc đến liên tục (điều rất cần thiết trong thế giới biểu diễn đầy tính cạnh tranh); nhưng cũng không dưng, các cô đã góp phần quảng cáo không công cho bộ phim kia ngay từ lúc nó chưa bấm máy.

Ít nhất với sự tham gia trong khoảnh khắc của hai người mẫu, diễn viên thuộc hàng "vơ đét" trong nước thì bộ phim kia cũng gây tò mò ít nhiều với khán giả Việt Nam (một trong những nước châu Á mà bộ phim hướng tới khi ra rạp).

Lý Nhã Kỳ ở trường quay phim "Shanghai"

Nhìn lại chuyện này, tạp chí Đẹp nói rằng ít nhất Vũ Thu Phương, Lý Nhã Kỳ cũng là người mẫu hạng A, hạng B ở xứ mình, sao họ không biết "giữ giá" cho mình?

Bài báo cũng dẫn lời NSND Trà Giang khi được mời tham gia một vai - dạng có cũng được rồi sau cắt đi cũng chẳng sao - trong phim Hollywood "Người Mỹ trầm lặng" (có vai xứng đáng dành cho diễn viên VN Hải Yến): "Cô gửi lời cảm ơn đến thiện ý của chú Minh (vì đạo diễn Đặng Nhật Minh gửi lời mời, khi ấy thuộc tổ đạo diễn thứ hai, chuyên trách những cảnh nhỏ của diễn viên phụ VN - PV). Vai này mời ai đóng chả được, chứ đâu nhất thiết phải mời cô?". Phát biểu ấy thật đáng suy ngẫm...

Tạm kết

Nhạc sĩ Nguyễn Cường từng nói, thế hệ mình như nhạc sĩ Trần Tiến, Dương Thụ, Thanh Tùng, Phó Đức Phương, Phú Quang... thì "na đã ra na, mít đã ra mít", có nói khác đi, làm khác đi cũng không thay đổi được mình, khó vượt khỏi mình. Ý đó còn có nghĩa là vị trí của mỗi người thế nào, ở đâu thì đã được xác lập đúng trật tự, quy định, vai trò và quá trình cống hiếm. Có muốn "lấn sân", ham hố cái không phải của mình, không dành cho mình cũng khó. Tóm lại là nên "đi chỗ khác chơi"!

Những câu chuyện kể trên có thể cho thấy được ngay ví von so sánh, hay nói cách khác là đúc kết ấy. Nếu cứ "cố đấm ăn xôi" hoặc đứng nhầm vị trí thì lấy đâu ra chỗ cho người khác đứng, người khác nói, nhất là người trẻ. Và xem ra, danh hiệu, tước vị, thành tích hay việc được nhắc đến tên với tần suất thế nào... vẫn là lực hút khó cưỡng với những người tưởng chừng tiếng tăm đã quá đủ đầy.

Nói như nhà nghiên cứu Vương Trí Nhàn, cuộc sống phát triển, sinh sôi này nở thì phải như tán rừng nguyên sinh có phân tầng, phân lớp. Mỗi lớp, mỗi tầng đứng và đảm nhiệm vai trò khác nhau; nếu ai cũng cố chen lên để rồi hàng hàng lớp lớp không ai chịu ai, cứ cố khua chiêng gõ mõ thì chưa gọt được chân cho vừa giày thì giày đã rách!

http://www.tuanvietnam.net/vn/sukiennonghomnay/5092/index.aspx

ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC

Email: fye0310@yahoo.com

4 vấn đề được nêu thật xác đáng. Tại sao cứ phải "cố đấm ăn xôi", hay đó là kiểu "tiểu nông" muốn làm gì theo ý thích, tự AQ chính bản thân mình, và không có lòng tự trọng bản thân và danh hão.

Tôi hôm qua đã xem chương trình Tiếng hát vàng Asean, thấy ngượng với đại diện VN quá. Hát tiếng Anh đã ngô ngọng, không ra chữ mà lại còn chọn những ca khúc đã quá nổi tiếng trên thế giới. Chúng ta như vậy phải gọi là "điếc không sợ súng". Nghe tiếng vỗ tay vì lịch sự và vì sĩ diện cho 3 ca sĩ VN hát nhạc Pop thấy sao mà đắng thế.

Trong khi các nước bạn thì sao, chọn ngay chính ca khúc của nhạc sĩ nươc mình được dịch sang tiếng Anh, và thứ tiếng Anh của họ, cho dù  là một ca sĩ trẻ 17 tuổi cũng rất tròn vành, rõ chữ, có thể hiểu được nội dung ca khúc không cần đọc chữ chạy phía dưới dịch nghĩa.

Không biết mấy ca sĩ VN nghĩ gì? Nhất là ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng? Có phải anh đang cần thêm danh tiếng mà không biết tự lượng sức mình hay là quá kiêu ngạo với tài năng do anh tưởng tượng?

Khi người ta đã cho là "quá" tuổi, nếu anh biết rút lui thì có lẽ không đến nỗi trong 2 đêm diễn khán giả nhìn thấy anh khác đi trước khách quốc tế và khán giả truyền hình. Hay bên trong còn có "uẩn khúc" gì vì anh là người của Ban tổ chức chọn?

Còn mấy "em" người mẫu, thôi thì xá cho vì cũng chỉ là muốn PR cho bản thân, vì không có gì nên chớp được cơ hội ngàn năm một thuở nên các "em" tự PR cho chính mình, tự sướng khi có 1 phút huy hoàng cận kề Hollywood.

Đàn bà thích khoe khoang, thôi thì du sao cũng là có chùt danh tiếng,vẫn còn hơn nhiều "em" phải đưa những scandal khác của chính mình để PR kiểu đánh ghen, phát biểu gây sốc, khoe hình ảnh gọi cảm...

Còn em Hoa hậu, cũng không nên chấp vì em nhỏ dại quá, BTC như tiếp tay để em chưa ý thức được hết chữ  "công, dung, ngôn, hạnh" của người đẹp VN.

Họ và tên: Trịnh Hoàng Giang-VNPT.group-
Địa chỉ: Hà Nội
Email: dienbienphuvietnam@yahoo.com

Tôi phải dùng hai chữ "lộ liễu và quá trơ trẽn". Thời đại này, và bây giờ là "mấy giờ rồi" và vẫn cứ ...."cố mà diễn" nhỉ ?! Vốn lộn xộn từ trước, lập lờ, lằng nhằng không rõ ràng nên cứ hư hư ảo ảo, nhưng xã hội rất tỉnh táo, rõ ràng chứ không ù ù cạc cạc để mấy "đạo diễn" thôi miên đâu.

Nói về Đàm Vĩnh Hưng khi thể hiện bài "Đợi chờ" phải nói là quá kém, từ kỹ thuật thanh nhạc đến biểu diễn, hay nôm na chúng ta gọi là vũ đạo. Người cứng, giọng đuối, hát hơi lệch lạc, và cũng không thể hiện hết những ẩn dụ trong lời bài hát.

Không thiếu gì sân chơi, không thiếu gì cách thể hiện, chứng tỏ mình, tất nhiên ai ai cũng hiểu giọng hát ASEAN 3+ này là giao lưu văn hoá, thắt chặt tình đoàn kết chứ đâu phải tìm Sao, thể hiện Sao, khẳng định Sao?!

Vấn đề Hoa Hậu thì miễn bàn cãi, ngay cái Đức còn chưa "tròn" thì làm sao mà đại diện cho Phụ Nữ Việt Nam, đẹp nhất Việt Nam được nhỉ?

Nói về Tiến sĩ, hãy để cho Tiến sĩ chứng minh năng lực của mình, khảo thí, thẩm định, mà tóm lại tất cả phải rõ ràng, cụ thể và minh bạch, thì có làm sao đâu. Diễn kịch mãi làm gì, vì có ai cạc cạc ù ù đâu.

Họ và tên: Đào Xuân Phú
Địa chỉ: Dương Ổ-Phong khê-T.P Bắc ninh T. Bắc ninh
Email:

Tôi là một nông dân, tôi không biết nhận xét sâu sắc, phân tích khoa học, chỉ xin nêu suy nghĩ của tôi: Nên xây dựng bên cạnh "Văn miếu đương đại" khu nhà vinh danh những vị như Trần Đại Nghĩa, Nguyễn Văn Hiệu...

Nếu ghi 16.000 tiến sỹ hiện hành, theo thiển nghĩ của tôi sẽ gây phản cảm lớn trong nhân dân và ngay trong những người tự trọng của hàng ngũ những nhà khoa học chân chính.

Tôi tán thành ý kiến đưa các thông tin về các vị tiến sỹ lên một trang web riêng. Xin cảm ơn !

Họ và tên: Dai Nguyen
Địa chỉ: Sydney, Úc
Email: dnguyen@une.eu.au

Cảm ơn bạn Bùi Dũng có nhận xét rất chí lý về công tác tổ chức các hoạt động văn hóa hiện nay. Tuy nhiên, sao bài viết của bạn thì được đăng nhưng tôi thường có ý kiến không bao giờ được đăng.

Chuyện lình xình Hoa hậu, tôi muốn bày tỏ vài nỗi băn khoăn. Thứ nhất, tôi đọc thể lệ của Báo TP (báo giấy) yêu cầu thí sinh dự thi phải tốt nghiệp Trung học PT nhưng sao ông Nam cứ khẳng định rằng thí sinh không phạm quy. Và ông quyết như "đinh đóng cột" rằng cô Dung không phạm quy nên không tước vương miện?

Thứ hai, tại sao khi một ai dùng giấy tờ giả sẽ bị cơ quan điều tra hỏi thăm nguồn gốc những chữ ký và con dấu giả mạo để tìm đường dây làm giấy tờ giả. Tuy nhiên, khi biết cuốn học bạ của cô Dung có hơn chục chữ ký giả mạo và cả cái dấu đóng vào trang cuối không biết từ đâu ra nhưng không nghe cơ quan chức năng điều tra. Phải chăng vì Hoa hậu là "niềm tự hào" của TP Đà Nẵng nên chủ tịch TPĐN không cho điều tra? Hay cơ quan chờ những người bị mạo chữ ký phải có đơn kiện mới điều tra?

Thứ ba, nghe Chủ tịch TP ĐN trả lời báo chí cứ cuống cả lên khi cứ khăng khăng "hoa hậu là niềm tự hào của TP" và bỏ qua trọng tâm câu hỏi của phóng viên. Ông Chủ tịch làm như Đà Nẵng không có Hoa hậu sẽ không phát triển được. Không có nhân tài Đà Nẵng sẽ tụt hậu nhưng không có "nhân sắc" Đà Nẵng không nghèo đâu. Nhưng có một Hoa hậu lùm xùm với xì-căng-đan thì Đà Nẵng thêm buồn chứ đừng đem "niềm hãnh diện" đó ban cho cả miền Trung nhé, thưa ông chủ tịch TPĐN.

Việc Hoa hậu giữ được vươn miệng nhưng trong lòng người dân có HH Thuỳ Dung không? Điều tôi muốn cơ quan chức năng bóc gỡ những người giả mạo chữ ký hàng chục người và mạo con dấu của Trường Quang Trung.

Họ và tên: PGS,TS. Bùi Xuân Đức
Địa chỉ: B6 Ngõ 7 Kim Mã Thượng Hà Nội
Email: bxducvl@yahoo.com

Tôi thật thất vọng khi thấy mấy ngày gần đây nhiều người, trong đó có cả người xưng là TS nhao nhao phản đối Dự án Trung tâm nghiên cứu bảo tồn di sản Tiến sỹ VN. Họ nhạo báng các TS ta đa phần là "TS giấy" và không đáng lưu giữ mà làm gì.

Tôi tự hỏi tại sao họ lại có những lời nói thiếu tôn trọng và xúc phạm như vậy nhỉ. Tôi nghĩ rằng trong số hơn 16 ngàn TS VN chắc cũng có người thế này thế nọ nhưng quyết không thể đa phần là TS giấy như họ nghĩ.

Dù gì thì người ta cũng đã được đào tạo và công nhận một cách chính thức và cũng đã có những đóng góp lớn cho nền học vấn nước nhà. Lẽ ra chúng ta nên tự hào mới phải. Còn nếu không thì chúng ta nên tôn trọng họ. Tôn trọng họ cũng chính là tôn trọng mình. Nếu bạn chưa là TS thì tôi khuyên bạn hãy thử đi học TS đi rồi bạn sẽ hiểu có phải TS ta là TS giấy không!

Điều tôi muốn nói là ở chỗ khác. Việc nghiên cứu lưu giữ di sản hiền tài của dân tộc từ trước đến nay ông cha ta vẫn làm không phải chỉ là để tôn vinh những TS (mà trong số đó chắc cũng có người không xứng đáng hoặc sau khi thành TS rồi không có đóng góp gì) mà cái chính là thể hiện thái độ trân trọng đối với hiền tài từ đó làm gương động viên cho con cháu noi theo.

Giá trị của Văn Miếu - QTG không phải là để cho dân đến đó đọc tên và tôn vinh ai đó là TS, mà chính là qua di tích VM-QTG biết được và tự hào là nước ta đã có trường ĐH từ TK 11, nhà nước trân trọng hiền tài đã ghi danh TS lên bia đá, qua các đời có bao nhiêu TS, còn họ là ai, họ có chạy chọt mua danh hay sau này có làm được gì không, ai mà biết (toàn chữ Hán mà) và có lẽ với những người tham quan cũng không cần biết.
 
Với ý nghĩa đó thì việc ra đời dự án trên là rất đáng làm. Chúng ta làm việc này không phải vì các TS (họ cũng chẳng cần đâu) mà chính vì chúng ta, vì sự phát triển nền học vấn nước nhà. Hãy làm như ông cha đã làm: khuyếch trương thái độ trân trọng hiền tài vì "Hiền tài là nguyên khí quốc gia".

Họ và tên: Lê thị thanh Loan
Địa chỉ: Hà Nội
Email: loan_1802@yahool.com

Tôi rất đồng cảm với bài viết của tác giả và ý kiến của Dai Nguyen. Thời gian qua tôi cũng khá quan tâm và bức xúc với sự việc của Hoa Hậu Việt Nam 2008. Rõ ràng Thùy Dung không xứng đáng đại diện cho vẻ đẹp và trí tuệ Việt Nam.

Khi scandal nổi lên thì em né tránh những câu hỏi có liên quan của nhà báo, đến khi BTC quyết định không tước vương miện thì em dành cho báo Dân Trí 1 cuộc "phỏng vấn độc quyền" để nói lên niềm vui của mình và...."niềm tin vào quyết định của BTC". Rõ ràng em chỉ mong giữ được ngôi vị chứ không nghĩ đến việc liệu mình có xứng đáng hay không.

Không biết chuyện học bạ giả của em là có thật hay không, nếu là thật thì em đã có hành động không trung thực, còn nếu không có bộ hồ sơ đó thì khi em cũng không trung thực khi khai báo thông tin. Chẳng lẽ em không thấy..."giật mình thon thót" mỗi lần nghe MC đọc thông tin về mình "vừa tốt nghiệp PTTH".
 
Về phía BTC, rõ ràng đã sai nhưng vẫn không thừa nhận khuyết điểm, hơn nữa còn không chịu sửa chữa khuyết điểm khi quyết định để TD giữ vương miện, phải chăng các vị làm vậy để chứng tỏ ngay từ đầu mình đã không sai. Không chịu sửa sai, làm sao mà tiến bộ được. Để TD là người đại diện cho sắc đẹp, trí tuệ cuả PNVN, phải chăng các vị đánh giá quá thấp người PNVN thế kỷ 21?

Họ và tên: Khanh
Địa chỉ:
Email: akhanhz@yahoo.com

Tôi rất hài lòng về nhan đề bài viết: Sao phải "cố đấm ăn xôi ", có lẽ ai cũng mê danh lợi, nên quên ý thức mình đang ở đâu và nên làm gì ? Miễn là cá nhân mình được nổi bật và mọi người khâm phục, nhưng sự thật vẫn là điều quan trọng nhất, từ hơn tháng nay, sự cố Hoa hậu Việt Nam đã làm cả gia đình cô Thùy Dung im lặng, và khi thông tin không tước vương miện được đăng tải, gia đình cô có thái độ khác ngay, lảng tránh những vấn đề "đã qua.. ".
 
Cá nhân tôi lại nghĩ, sao không ai chịu nhìn thẳng vào hiện tại và tương lai nhỉ ? Nếu ông CT TP Đà Nẵng có can đảm tìm hiểu gốc gác cuốn học bạ giả thì sẽ thế nào nhỉ? Tuy là cư dân Đà Nẵng nhưng tôi chẳng lấy gì làm hãnh diện.

Họ và tên: Cung Chính Đoàn
Địa chỉ: Hà Nội
Email: ccdoan@gmail.com

Tác giả Bùi Dũng có bài viết rất hay. Nhưng sự thật xã hội chúng ta còn rất nhiều cái vòng luẩn quẩn . Mấy ngày trước , tôi nghe thông tin nói không tước vương miện hoa hậu thì trộm nghĩ - BTC "lì lợn"thật. Dám phớt lờ ý kiến của Bộ Văn hoá -Thể thao và Du lịch. Thế nhưng rốt cuộc tôi vẫn nghĩ ra cái lẽ: Ban tổ chức đã sai quy chế là đã không được công nhận nên BTC ấy tước hay không thì cái vòng treo trên đầu cô hoa hậu ấy liệu có ý nghĩa như ta mua cho cháu gái ta ở phố Hàng Mã khi trung thu?

Họ và tên: Lê Hoài Châu
Địa chỉ:
Email: lehoaichau_1008@yahoo.com

Tôi cũng không hiểu tại sao Đàm Vĩnh Hưng lại tự tin đến mức dám dự thi cuộc thi này. Đến bây giờ, khi anh dự một cuộc thi theo cách của "gà nhà" như thế, liệu có đáng ngại không? 

Việc Vũ Thu Phương và Lý Nhã Kì thì gần như là chuyện thường ngày ở ta rồi, chỉ là 1 vai diễn bé = cái móng tay nhưng các em vẫn cứ tung hô như mình là vai thứ chính, chỉ sau Củng Lợi mà thôi.

Có gì đâu, khi con ếch muốn to bằng con bò thì phải thế thôi, trong khi ếch vẫn có thể được nổi tiếng như con bò khi mình là chính mình, cái gì cũng phải chính danh, chính phận.

Họ và tên: LM
Địa chỉ: HCM
Email: phongnguyet1206@yahoo.com

Tôi có xem cuộc thi Giọng hát vàng Asean, tôi thấy thí sinh VN hát được chứ không hay, riêng Mr Đàm hát ... kém nhất so với MQ và NA (đêm nhạc Pop). Còn một số nước bạn thì hát khá chuẩn và chọn lựa bài hát phù hợp.

Tôi cũng thấy bất bình về BTC, tại sao, Mr Đàm quá tuổi lại vẫn được thi, chẳng lẽ cả nước VN, không có ca sĩ nào đủ...tuổi để tham gia à. Cho thấy ngay cả giao lưu văn hóa, đại diện tổ chức VN vẫn... thể hiện bệnh thành tích và quá chú trọng đến các mối quan hệ sẵn có (kiểu này người ta gọi là cậy quyền - 1 căn bệnh trầm kha của VN).

Riêng về cuộc thi Hoa hậu, BTC sai mà hoa hậu vẫn giữ được vương miện thì cũng... bó tay!

Họ và tên: The Ton
Địa chỉ:
Email: theton@myway.com

Tôi đọc bài viết này của Bùi Dũng thấy rất hay. Không chỉ có 4 "hiện tượng" nêu trên mà còn rất nhiều, rất nhiều các hiện tượng tương tự như thế. Cái người ta cần là "hữu thực" chứ không phải "hữu danh vô thực".

- Về Mr. Đàm, tôi cũng là một fan của anh ấy, tôi rất khâm phục tài năng của anh ấy, nhưng ngay khi biết tin anh ấy tham gia Giọng hát vàng ASEAN sau một loạt các "sự kiện" gần đây của anh ấy, tôi đã hơi thất vọng và một chút lo lắng cho uy tín của anh ấy trong lòng những người hâm mộ. Quả thực, đúng như vậy!

- Về cô Hoa hậu VN 2008: không xứng đáng một chút nào! Tôi thường không quan tâm lắm đến những cuộc thi Hoa hậu, nhưng tôi luôn quan tâm đến Người sở hữu vương miện là người như thế nào. Trừ Hà Kiều Anh cách nay hàng chục năm rồi, còn Hoa hậu nào chưa tốt nghiệp PTTH không? Tại sao BTC cứ "cố đấm ăn xôi" làm gì?

Tại sao không nhìn thẳng vào bản chất sự việc và sửa chữa sai lầm của mình? Cứ như thế này thì đất nước phát triển làm sao được khi ta cứ bao che cho những sai phạm, cứ bám theo lấy cái hư danh kia chứ!

- Về cái Trung tâm bảo tồn di sản Tiến sĩ gì đó: Sẽ hay hơn và thực tế hơn, nếu chúng ta có những hành động thiết thực, nhất là trong cải cách giáo dục, để tôn vinh những người có công lao trong việc nâng cao chất lượng nền giáo dục nước nhà.

- Còn mấy cô người mẫu, đó là bản chất "tự PR" của họ rồi, cá nhân tôi gọi đó là một cách PR "trơ trẽn" nhất! Than ôi! Hãy thực chất, chính danh chứ đừng chạy theo cái danh hão mà thôi

Họ và tên: Lê Đức Phong
Địa chỉ: Phú Vang, Huế
Email: tinhyeubandau64@yahoo.com

Bài viết này rất hay tôi thích kiểu viết báo như thế này đề cập rất nhiều vấn đề của xã hội mà không ít người cầm bút đã ngoảnh mặt làm ngơ vì sợ đụng và chạm...

Tôi đã đọc hết cả bài và cả ý kiến của mọi người bình luận xung quanh bài viết này của anh Bùi Dũng khen cũng có mà chê cũng có.
 
Theo tôi mọi chuyện xảy ra như trên vừa nêu ai cũng đưa ra những ý kiến riêng tuỳ theo góc độ của vấn đề ví dụ như một tảng đá đang nghiêng sắp đổ xuống anh đứng ở góc độ này anh thấy khác, tôi đứng ở góc độ này tôi thấy khác và chung lại nó sẽ đổ xuống...và xã hội cũng thế.
 
Ngày hôm nay tôi nói và ngày hôm sau anh nói cũng một vấn đề vậy thì sự phát triển nó tồn tại ở chổ nào ??? có phát triển được không ??? cái chính là ở chổ sai là phải biết sửa và nhận sai... chứ không phải như cái ban tổ chức thi hoa hậu rồi ông chủ tịch TP ĐN rồi đến cô hoa gì đó Thuỳ Dung...!

Thử hỏi chúng ta cứ để cho cái ác nó hoành hành cái thiện, cái gian xảo nó thắng cái công lí và sống ngoài vòng pháp luật như thế mà không cơ quan chức năng nào sờ gáy... thì niềm tin chúng ta đặt vào đâu, phải chăng cá mè một lứa à ???

Tôi xin thưa 4 vấn đề mà anh Bùi Dũng nêu trên đây tôi chỉ rõ một vấn đề và bức xúc nhất đó là cái cô hoa gì đó Thuỳ Dung và mọi người thấy đấy, không phải vô cớ mà cứ thấy cô ấy, kể cả việc cô ấy và mẹ chủ động trả lời phỏng vấn là mọi người lại không thể chịu nổi!

http://www.tuanvietnam.net/vn/sukiennonghomnay/5092/index.aspx

Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2008

Trung Quốc, Nhật Bản – hai thái độ với giải Nobel (nghĩ về Việt Nam)


Giải Nobel Hóa học 2008 được trao cho phát minh ra chất protein huỳnh quang màu xanh, vốn đã trở thành một công cụ quan trọng trong sinh học. 3 nhà khoa học đoạt giải, từ trái qua phải: Osamu Shimomura, Martin Chalfie và Roger Y. Tsien (Tiền Vĩnh Kiện). (Ảnh: Science Centric)

Tân Kinh Báo (xuất bản tại Bắc Kinh) ngày 9/10 đưa tin: Viện Khoa học Hoàng gia Thụy Điển công bố giải Nobel Hóa học 2008 được trao cho nhà khoa học Mỹ Marin Chalfie, nhà khoa học người Mỹ gốc Hoa Tiền Vĩnh Kiện (tên Mỹ là Roger Tsien) và nhà khoa học Nhật Osamu Shimomura.

Trước đó các cơ quan truyền thông Trung Quốc đã tỏ ra phấn khởi một cách ngạc nhiên về thông tin dự kiến Tiền Vĩnh Kiện – cháu họ của Tiền Học Sâm (*) – có hy vọng đoạt giải này.

Ngược lại, nước Nhật từ hôm bắt đầu công bố giải Nobel năm nay đến giờ đã có 3 nhà khoa học được tặng vinh dự ấy thì lại tỏ ra tự kiềm chế.

Trung Quốc phấn khởi

Bình luận về thông tin về giải Nobel Hóa học, báo “Thanh niên Trung Quốc” ngày 10/10 viết: Khoa học không có biên giới quốc gia nhưng nhà khoa học thì có quốc tịch. Vì năm nào cũng có trao giải Nobel mà năm nào giải này cũng không “bén duyên” với người Trung Quốc (Trung Quốc), khiến cho công chúng và giới truyền thông Trung Quốc cảm thấy một nỗi đau buồn khó hiểu.

Khi người Trung Quốc bỏ cặp kính râm xuống, rốt cuộc họ phát hiện: suy cho đến cùng giải Nobel vẫn là giải lớn cấp bậc cao nhất thế giới, đại diện cho trình độ mũi nhọn của khoa học thế giới. Bởi vậy khi người các nước láng giềng như Nhật Bản, Ấn Độ được trao giải Nobel, riêng Trung Quốc thì... vô duyên, điều ấy thể nào cũng khiến chúng ta cảm thấy có một nỗi bất bình gì đó.

Lần này thì tốt rồi, cháu họ của Tiền Học Sâm là Tiền Vĩnh Kiện (Roger Y. Tsien) được tặng giải Nobel!

Chưa nói chuyện báo đài Trung Quốc trước đó đã đưa nhiều tin về việc Tiền Vĩnh Kiện có thể đoạt giải ấy, mà nhiều báo Trung Quốc hôm 9/10 vừa rồi đều đăng tải tin giật tít: “Cháu họ của Tiền Học Sâm gặt hái giải Nobel Hóa học” và đăng ảnh Tiền Vĩnh Kiện lên vị trí hàng đầu.

Người ta quên mất cái tên Tiền Vĩnh Kiện, lại càng chẳng nói tới quốc tịch của ông ấy. Cái tạt vào mặt người đọc là một kiểu ám thị mạnh mẽ: đây là niềm kiêu hãnh của họ Tiền, niềm kiêu hãnh của Trung Quốc.

Thật ra, nhiều năm trước đây các nhà khoa học gốc Hoa quốc tịch Mỹ như Dương Chấn Ninh, Lý Chính Đạo v.v... đã mang lại vinh quang cho người Trung Quốc rồi, lần này rốt cuộc lại có người kế tục, sao không phấn khởi chúc mừng nhỉ?

Nhật Bản kiềm chế

Ngược lại, người Nhật tỏ ra tự kiềm chế. Người Nhật tự nhắc nhở mình là nền giáo dục nước họ hãy còn khiếm khuyết và mong rằng nhân dịp này nên uốn nắn thái độ “kính nhi viễn chi” của giới trẻ Nhật đối với các môn khoa học tự nhiên, nhằm tăng cường sức sống cho công tác nghiên cứu khoa học cơ bản nước họ.

Năm nay ngoài Shimomura đoạt giải Nobel Hóa học còn có Yoichiro Nambu (sinh ở Nhật, sau vào quốc tịch Mỹ) và hai người Nhật là Makoto Kobayyashi và Toshihide Maskawa giành giải Nobel Vật lý.

Trước nữa, từng có 3 người Nhật được trao giải Nobel Vật lý do thành tích trong nghiên cứu hạt cơ bản – điều đó chứng tỏ Nhật Bản có thực lực mạnh trên lĩnh vực nghiên cứu này.

Thế nhưng báo Nhật Yomiuri Shimbun ngày 8/10 đăng xã luận viết: mấy năm nay có hiện tượng lớp trẻ Nhật “kính nhi viễn chi” (coi trọng nhưng lại xa lánh) với các ngành khoa học tự nhiên; trước tình hình đó nhà nước và các trường ĐH Nhật cần cải cách hệ thống đào tạo cán bộ nghiên cứu nhằm giúp thanh niên Nhật tăng cường ý chí tiến công khoa học.

Xã luận báo Mainichi Shimbun cũng thẳng thừng vạch rõ: chính sách khoa học kỹ thuật của Nhật nặng chú trọng lợi ích kinh tế, nhà nước coi khoa học kỹ thuật là chỗ dựa chính để kích hoạt nền kinh tế, công tác nghiên cứu của các trường đại học cũng theo đuổi hiệu quả lợi ích và ứng dụng.

Rõ ràng, các cơ quan truyền thông đại chúng Nhật có được sự tỉnh táo và lý trí hiếm thấy, các ý kiến của họ thật sự có tác dụng là tiếng chuông cảnh tỉnh cho chính quyền Nhật.

Sự khác biệt về giáo dục

Xem xét lại nỗi hồ hởi quá đỗi của người Trung Quốc, có thể giải thích điều này như thế nào?

Tiền Vĩnh Kiện sinh tại New York năm 1952, từ bé đã say mê môn hóa học; vì mắc chứng hen xuyễn nên không được ra ngoài, phải thường xuyên ở nhà; thế là cậu ta bày biện đủ thứ chai lọ dưới tầng hầm để làm thí nghiệm hóa học.

Tiền Vinh Kiện (searlescholars.net)

Nếu Tiền Vĩnh Kiện từ nhỏ đều sống ở Trung Quốc thì sẽ thế nào? Dưới sức ép căng thẳng của kiểu giáo dục thi cử, e rằng những sở thích nho nhỏ và thiên tài sáng tạo của cậu sẽ sớm bị chết yểu.

Khỏi phải nói gia đình không khoan dung mà ngay các trường ĐH cũng chưa chắc đã dung nạp nổi một học trò kém sức khỏe như cậu.

Còn như Toshihide Maskawa (giải Nobel Vật lý) thì lại còn kém về môn ngoại ngữ. Nếu ông này ở Trung Quốc hiện nay – nơi chỉ đề cao Anh ngữ – thì thật là không thể tưởng tượng.

Nói cho tới cùng, thực ra là sự khác biệt về giáo dục. Viện sĩ Viện Khoa học Trung Quốc Dương Thúc Tử, nguyên Hiệu trưởng trường ĐH Khoa học kỹ thuật Hoa Trung từng vạch ra: nền giáo dục Trung Quốc đang theo đuổi cái tài giỏi mất linh hồn – trọng danh lợi thị trường, coi nhẹ ngành học, coi nhẹ giảng dạy, coi nhẹ sáng tạo ban đầu, coi nhẹ sự bồi dưỡng nhân cách đạo đức của học sinh, quên mất rằng những cái đó mới là linh hồn của nền đại học.

Sự suy ngẫm nói trên của báo Thanh niên Trung Quốc số ra ngày 10/10 rõ ràng đã đánh trúng "vấn nạn" giáo dục ở Trung Quốc hiện nay. Đây không những là sai sót của các trường ĐH cũng như của các hiệu trưởng trường đại học mà là cơ chế giáo dục và cơ chế đánh giá còn tồn tại những thiếu sót chết người.

-------------------

(*) Nhà bác học Tiền Học Sâm (Tsien Hsue-she) sinh ngày 11/12/1911 tại Hàng Châu, Chiết Giang, Trung Quốc. Năm 1934, tốt nghiệp Đại học Giao thông Thượng Hải. Năm 1935, ông sang Mỹ du học.

Nhà khoa học Tiền Học Sâm

Sau khi có bằng thạc sĩ ngành động cơ hàng không, Tiền Học Sâm vào làm việc tại Học viện California. Tại đây, dưới sự hướng dẫn của Giáo sư Von Kame chuyên gia hàng đầu thế giới về động cơ tên lửa, Tiền Học Sâm đã bảo vệ thành công học vị Tiến sĩ năm 1938.

Những kết quả kiệt xuất mà Tiền Học Sâm thu được về phương diện nghiên cứu động cơ tên lửa đã được các nhà khoa học và Chính phủ Mỹ đánh giá rất cao. Năm 1945, Bộ Quốc phòng và Bộ Không quân Mỹ đã trao tặng Tiền Học Sâm Huân chương hạng nhất vì “sự nghiệp phụng sự quốc gia”.

Vào những ngày tháng 8/1955, Chính phủ nước CHND Trung Hoa và Chính phủ Mỹ đã có một cuộc trao đổi hy hữu. Chính phủ Mỹ đồng ý cho Tiền Học Sâm được trở về Trung Quốc. Chính phủ Trung Quốc trả tự do cho 11 phi công Mỹ đang bị Trung Quốc giam giữ được trở về Mỹ. Sự kiện này lúc đó được coi là chuyện "thâm cung bí sử" với cả hai bên.

Tiền Học Sâm là người từ thập niên 1950 đã góp một phần không nhỏ vào việc phát triển ngành không gian cho Trung Quốc và nhờ đó mà trong năm 2007, Trung Quốc đã trở thành nước hàng thứ ba trên thế giới về vũ trụ và không gian, chỉ đứng sau hai đàn anh Nga và Mỹ.

Ông về hưu từ năm 1991 và sống một đời sống yên tỉnh ở Bắc Kinh. (Theo Công an nhân dân, erct.com)

Phản hồi của độc giả

HP: Đất nước mà từ người dân dến lãnh đạo sống khiêm tốn, thực tế thì mới tạo ra nước Nhật giàu có hạnh phúc như ngày nay. Tôi mong mọi tầng lớp người dân VN hãy học tập như người Nhật, chúng ta hãy khiêm tốn làm việc, cống hiến.

Phần thưởng lớn nhất là chúng ta sẽ được sống hạnh phúc, giàu sang...và tự thế giới sẽ công nhận. Không cần phải so sánh, hơn thua với một quốc gia nào, trong bất cứ lĩnh vực nào vì hơn, kém là bản chất tự nhiên và nó đã và mãi mãi tồn tại.

Họ và tên: Lý Thanh Xuân
Địa chỉ: Thượng 3 - Phú Mỹ - Phú Tân - An Giang
Email:

Thật thú vị khi có nhiều người châu Á đoạt giải Nobel năm nay và cũng rất tự hào về người châu Á. Nhưng gẫm lại mà chua xót thay cho người Việt Nam chúng ta. Có quá nhiều Tiến sĩ nhưng lại chưa có được một người nào được đề cử (chứ đừng nói tới đoạt giải Nobel).

Đề nghị Chính phủ và ngành Giáo dục nên xem lại chính sách về giáo dục của nướic ta. Hy vọng rằng trong vòng 20 năm tới VN sẽ có người đật giải Nobel.

Họ và tên: Nguyễn Văn Tạo
Địa chỉ: HCM
Email: vantaohcmy@yahoo.com

Nhìn lại hoàn cảnh của VN, chúng ta thấy điều mà bài báo đề cập đến vấn nạn của GD TQ hoàn toàn giống hệt "căn bệnh" của nền GD ta đang mắc phải: Trọng bằng cấp, thích khoe khoang thành tích (dù là thành tích ảo) dẫn đến sự dối trá lan rộng khắp.

Học tủ, học nhồi nhét những số liệu vô hồn dẫn đến tình trạng quá tải. Không chú trọng tư duy độc lập, tư duy sáng tao dẫn đến sản phẩm là những con người không thể thích ứng được với một thị trường lao động toàn cầu hoá vốn năng lực thật sự, nơi mà không có đất cho những lá đơn xin việc dựa trên "quan hệ".

Vì vậy, cải cách giáo dục ở VN sẽ là chuyện lẩn quẩn chừng nào chính những quan chức của bộ GD vẫn còn giữ não trạng "giáo dục đã đạt được những thành tựu đáng tự hào" và "cần phải quán triệt tinh thần của thông tư ABC, nghị quyết XYZ... vv và vv.

Nói chung tư duy định hướng cho nền GD VN vẫn quanh quẩn ở cái luỹ tre làng và đóng cửa dạy nhau mà thôi.

Họ và tên: Đông Hoàng
Địa chỉ:
Email: vonglongl@hn.vnn.vn

Thi thoảng, nhân cái giải Nobel, được đọc một cao kiến về một con người đoạt giải ở đâu đó, về một nền giáo dục, về một lĩnh vực chuyên ngành nào đó mới thấy sao thế giới cao vời vợi thế mà ta thì cứ loay hoay kiểu gì ấy như gà mắc tóc.

Một nước Nhật đang ở đỉnh cao của thế giới cũng còn biết "khiêm tốn" rằng mình cần phải học hỏi nhiều mới dám "so sánh" với ai đó... Họ có Minh Trị, và tư tưởng Duy Tân, muốn vươn lên mãi mãi của họ đã duy trì suốt vài trăm năm qua thật đáng nể, đáng học, đáng ngưỡng mộ...

Thương lắm VN ơi, bao giờ dân tộc ta mới có cái tư duy tầm cao ấy ? Bao giờ dân tộc ta mới dám mơ đứng trên đỉnh cao của khoa học, văn minh nhân loại để giơ cao giải Nobel?...

Họ và tên: Nghệ Quân
Địa chỉ: Huế
Email: nghe@pilc.com

Trung Quốc tự hào về Roger Y. Tsien cũng phải thôi. Điều đó chứng tỏ dân tộc TQ cũng rất thông minh không thua kém bất cứ ai nhưng bên cạnh đó họ cũng đã tự nhận thấy rằng tại sao tất cả những nhà khoa học TQ đoạt giải Nobel đều sống ở Mỹ cả? 

Vấn đề của tất cả những thất bại là do ở nền tảng xã hội và cái nền giáo dục sai lầm của họ, một nền giáo dục chỉ chạy theo hư danh, nhồi nhét nói sao nghe vậy, thi cử gian lận đã làm thui chột biết bao nhiêu tài năng Trung Hoa.

Họ và tên: Hữu Đạt
Địa chỉ: tổ 4
Email: trungtantrungtan@yahoo.com

Tôi nghỉ cho đến khi nào tính cách khiêm tốn của ngưới VN được như người Nhật thì khoa hoc VN mới có chỗ đứng trên TG.

Người VN mình thường không nhận ra minh sai, mình không đủ trình độ mà cứ biện lí do này, lí do nọ , như vậy thì làm sao mà tiến thân được đây. Không riêng gì trong KHCN mà trong tất cả mọi lĩnh vực.

Tốt nhất là người VN nên học theo cách làm người của NB. Hãy loại bỏ hết những tư tưởng phong kiến bị ảnh hưởng, không có lợi cho sự phát triển. Có như vậy VN mình mới đáp lại lòng mong mỏi đất nước "đàng hoàng hơn, to đẹp hơn" của Chủ tịch Hồ Chí Minh lúc sinh thời.

Họ và tên: Tuan Anh
Địa chỉ:
Email: tuananhpkd@yahoo.com

"Rõ ràng, các cơ quan truyền thông đại chúng Nhật có được sự tỉnh táo và lý trí hiếm thấy, các ý kiến của họ thật sự có tác dụng là tiếng chuông cảnh tỉnh cho chính quyền Nhật".

Tôi mong rằng giới truyền thông Việt Nam cũng làm được như thế này, chứ cứ chạy theo dư luận, bề nổi... như một sô cơ quan truyền thông của ta bây giờ thì thất vọng quá...

Họ và tên: Banh Minh Cuong
Địa chỉ: 719 Tran Hung Dao, Q5,TPHCM.
Email: banhminhcuong@yahoo.com

Khát khao của người Trung Quốc đối với giải thưởng Nobel

Sự kiện  nhà khoa học người Mỹ gốc Hoa Tiền Vĩnh Kiện (tên Mỹ : Roger Y.Tsien ) được nhận giải Nobel hóa học 2008 thực sự gây ra một sự hứng khởi cho người Trung Quốc cho đến khi chính nhà khoa học này phát biểu một cách nghiêm túc khi được phóng viên Tân Hoa Xã phỏng vấn, rằng: Tôi không phải là nhà khoa học Trung Quốc, tôi sinh ra và lớn lên tại Mỹ, tôi rất vui mừng nếu thành tựu của tôi có thể mang lại sự khích lệ và chú ý của tuổi trẻ Trung Quốc đối với nghiên cứu khoa học.”

Người  Trung Quốc hứng khởi vì giải Nobel hầu như không có duyên đối với các nhà khoa học bản địa , họ cố tìm sự liên hệ qua mối liên kết huyết thống của người đoạt giải .

Hơn nữa, người TQ cũng có vẻ mất kiên nhẫn khi năm nay lại là một năm đặc biệt với thành công vang dội đưa người hoạt động bên ngoài phi thuyền Thần Châu 7, tiếp sau một thành công rực rỡ khác là Olympic 2008.

Có vẻ như sự thiếu duyên với Nobel là sự đáng tiếc sâu sắc đối với bảng kê thành tích của một cường quốc vừa trình làng những thành tựu KHKT, sức mạnh quốc gia vượt bậc của mình.

Sự khát khao cháy bỏng giải thưởng Nobel đúng lúc này đây chính là sự tiếc nuối pha lẫn chút chua xót trong tâm trạng của người TQ. Tâm trạng ấy hoàn toàn có thể hiểu được. Thậm chí, cư dân mạng và báo chí TQ còn đặt cả vấn đề có yếu tố chính trị hoặc kỳ thị trong quá trình bình chọn trao giải .

Người TQ cũng cụt hứng vì phát biểu của nhà khoa học Roger Y.Tsien. Có người cảm thấy ê chề vì cho rằng tiến sĩ Tsien không nhận mình là người TQ . Người khác cho rằng người TQ bị bẽ mặt chính vì tâm lý thấy người sang bắt quàng làm họ v.v…

Nhưng, dư luận luôn tỉnh táo !

Trên các mạng thông tin & báo chí TQ bắt đầu tranh luận vì sao người TQ bản địa (sinh trưởng , học tập, nghiên cứu ngay tại TQ)  lại chưa thể đoạt giải Nobel ?

Thứ nhất, tố chất của người TQ chắc chắn không tệ. Bằng chứng là những nhà khoa học như ông Tiền còn nguyên vẹn phẩm chất, thiên tư của giống nòi.

Thứ hai, trong quá khứ có những nhà khoa học sinh trưởng tại quê hương nhưng du học và nghiên cứu tại nước ngoài cũng được giải Nobel, điển hình như ông Tiền Học Sâm, bác của ông Tiền Vỉnh Kiện.

Thứ ba, môi trường giáo dục được hầu hết mọi người nhận định là yếu tố then chốt trong việc nuôi dưỡng, khơi dậy một tố chất, một thiên tư có mầm mống ưu việt.

Tiếc thay, hệ thống giáo dục của TQ hiện nay lại tồn tại quá nhiều hạn chế không dễ khắc phục. Thí dụ như đầu óc nặng khoa cử, trọng bằng cấp, từ chương … nhẹ về phat hiện, khơi dậy , nuôi dưỡng khích lệ óc sáng tạo của nhân tài.

Tục ngữ TQ xưa có câu đại ý là hạt giống gieo trồng ở phía nam sông Hoài thì ra trái quít , nếu trồng phía bắc sông Hoài thì có thể ra trái quất (không phải là quít). Thổ nhưỡng khác nhau sẽ cho ra quả với chất lượng rất khác nhau !

Tóm lại, người TQ đã biết thông qua một sự kiện riêng biệt để sáng suốt nhận định và thảo luận, hối thúc cái mới phải xuất hiện. Phải chăng đó chính là cái được kỳ vọng nhất của XH TQ hiện đại.

Phải chăng đó cũng là những trăn trở đối với người có tâm khi nhìn nhận thực trạng & hướng phát triển của nền giáo dục Việt Nam ?

Họ và tên: Lê Anh Dũng
Địa chỉ: Hà Nội
Email: Dunggiao61@yahoo.com

Hàng ngày bật tivi, đài, báo chỉ thấy đa phần là các thông tin Hoa hậu, bóng đá, giọng hát hay, nhà quản lý giỏi, nhà kinh doanh giỏi. Và những lời tung hô, tôn vinh cùng những khoản tiền thưởng khổng lồ ....

Mấy em học sinh đoạt giải Quốc tế mang danh cho đất nước, dân tộc thì ngậm ngùi, với những giải thưởng khiêm tốn và những thông tin ngắn ngủi. Với một tư duy, nếp nghĩ như vậy, thì thế hệ trẻ làm gì có khát vọng, đất nước và dân tộc bao giờ mới có người tài.


15/10/2008

http://www.tuanvietnam.net/vn/nhanvattrongngay/5047/index.aspx

GS Nguyễn Văn Tuấn: Thư gửi Bộ Y tế Úc xin viện trợ Vaccine phòng covid

 Ngày 26-7-2021 Hôm nay nhận được một lá thư từ Bộ Y tế Úc, với một chút hi vọng về chuyện vaccine. (xem thư đính kèm email) Các bạn có lẽ c...