Hiển thị các bài đăng có nhãn trungquốc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trungquốc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2009

CHUYỆN KỂ TRONG NƯỚC MẮT Khuyết danh (TQ)

Đúng như tựa truyện ngắn, càng đọc nước mắt càng rơi nhiều hơn. Bi kịch của gia đình hiện đại.

Nguyên nhân của câu chuyện có thật trong cuộc sống, có rất nhiều & chúng ta phải đối mặt với nó, báo Thanh Niên có 1 bài, nên đọc trước khi đọc câu chuyện tiếp theo http://www.thanhnien.com.vn/news/Pages/200929/20090714223923.aspx

CHUYỆN KỂ TRONG NƯỚC MẮT
Khuyết danh (TQ)

Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn với tôi việc về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được sống an nhàn những ngày cuối đời. Bố anh ấy mất sớm từ khi anh còn nhỏ, nên bà mẹ gửi gắm tất cả mọi hy vọng vào anh, một mình bà chắt chiu thắt lưng buộc bụng nuôi anh khôn lớn cho tới ngày học xong đại học.
Tôi đồng ý ngay và lập tức dọn dẹp dành riêng cho bà căn phòng có ban công hướng nam, vừa có thể sưởi nắng vừa có thể bày vài chậu cây cảnh.
Bước vào căn phòng chan hoà ánh sáng vừa dọn xong, anh ấy chẳng nói chẳng rằng bất chợt bế xốc lấy tôi và quay một vòng quanh phòng. Khi tôi sợ quá cào cấu anh xin anh bỏ xuống thì anh bảo: “Nào, chúng mình về quê đón mẹ nhé !”
Chồng tôi cao lớn, còn tôi thì bé nhỏ và thích được nép đầu vào ngực anh. Những lúc ấy, tôi có cảm giác như anh có thể nhét gọn tôi vào túi áo. Những bận hai người tranh cãi nhau mà tôi không chịu thua, anh bèn nhấc bổng tôi lên ngang đầu và quay tít cho đến khi tôi sợ hết hồn xin anh buông tha mới thôi. Tôi rất thích cái cảm giác vừa sợ vừa sung sướng ấy.
Mẹ anh sống ở thôn quê lâu năm nên rất khó có thể sửa ngay được những tập quán của người nhà quê. Chẳng hạn, thấy tôi hay mua hoa tươi bày ở phòng khách, bà có vẻ khó chịu. Cực chẳng đã, một hôm bà bảo:Các con thật chẳng biết chi tiêu gì cả. Hoa có ăn được đâu mà mua làm gì kia chứ ?” Tôi cười: Mẹ ơi, trong nhà có hoa tươi nở rộ thì ai nấy đều vui vẻ cả.”Bà cúi đầu lầu bầu gì gì đấy. Chồng tôi bảo: “Đây là tập quán của người thành phố, mẹ ạ. Lâu ngày mẹ sẽ quen thôi.”
Bà không nói gì nữa, nhưng sau đấy mỗi bận thấy tôi mua hoa về, bao giờ bà cũng không thể im lặng mà cứ hỏi mua hết bao nhiêu tiền. Khi tôi nói giá cả thì bà chép miệng tiếc rẻ. Có lần thấy tôi xách về túi to túi nhỏ các thứ mua sắm được, bà gặng hỏi giá tiền từng thứ một. Tôi kể lại giá tiền mỗi thứ. Nghe xong bà chép miệng thở dài thườn thượt. Chồng tôi véo mũi tôi và thì thầm: “Ngốc ơi, nếu em đừng nói giá thật với bà thì sẽ chẳng sao cả, phải không nào ?”
Cuộc sống đang vui tươi thế là dần dần có những hoà âm trái tai.
Điều làm bà khó chịu nhất là thấy con trai mình ngày ngày dạy sớm chuẩn bị bữa sáng. Đàn ông mà chui vào bếp nấu ăn cho vợ thì coi sao được, bà nghĩ vậy. Vì thế mà bữa sáng nào bà cũng nặng mặt không vui. Tôi giả tảng không thấy gì thì bà khua đũa đụng bát tỏ ý không bằng lòng. Làm giáo viên dạy múa ở Cung Thiếu niên, ngày nào tôi cũng phải nhảy nhót mệt bã người nên khi ngủ dạy thường nằm rốn tận hưởng chăn đệm ấm áp, coi đó là một thú hưởng thụ. Vì thế tôi đành giả câm giả điếc trước sự chống đối của bà mẹ chồng.
Đôi khi bà cũng làm giúp tôi một ít việc nhà, nhưng thật ra chỉ làm tôi thêm bận bịu mà thôi. Chẳng hạn, những túi ni lông đựng đồ, mọi khi tôi đều quẳng vào thùng rác thì bà tích cóp lại, bảo là để hôm nào bán cho hàng đồng nát. Thế là khắp nhà đầy những túi ni lông. Mỗi lần rửa bát hộ tôi, bà đều hà tiện không dùng nước rửa bát, thế là tôi phải rửa lại, dĩ nhiên phải kín đáo để bà khỏi tự ái.
Một tối nọ, khi tôi đang rửa bát trộm như thế thì bà nhìn thấy. Thế là bà sập cửa đánh sầm một cái, nằm lỳ trong buồng khóc gào lên. Chồng tôi cuống quýt chẳng biết làm gì. Cả tối hôm ấy anh không nói với tôi câu nào. Tôi làm nũng với anh, anh cũng chẳng thèm để ý. Tôi điên tiết lên vặn lại: “Thế thì rốt cuộc em sai chỗ nào ạ ?” Anh trợn mắt: “Tại sao em không thể phiên phiến một chút nhỉ, bát không sạch thì ăn cũng có chết đâu, hả ?”
Một thời gian dài sau đấy, bà chẳng nói chuyện với tôi. Không khí trong nhà bắt đầu dần dần căng thẳng. Chồng tôi rất mệt mỏi, chẳng biết nên làm ai vừa lòng trước.
Không muốn để con trai làm bữa sáng, bà cả quyết nhận lấy “nhiệm vụ nặng nề” này. Rồi khi thấy anh ăn uống ngon lành, bà lại nhìn ngó tôi với ý trách móc tôi không làm tròn bổn phận người vợ, khiến tôi rất khó xử. Để thoát khỏi cảnh ấy, tôi đành không ăn bữa sáng ở nhà mà mua túi sữa trên đường đi làm, mang đến cơ quan ăn.
Tối hôm ấy lúc đi ngủ, anh bực bội bảo: “Có phải là em chê mẹ anh nấu ăn bẩn nên mới không ăn sáng ở nhà, đúng không ?” rồi anh lạnh nhạt nằm quay lưng lại, mặc cho tôi nước mắt đầm đìa vì ấm ức. Sau cùng anh thở dài: “Cứ coi như là em vì anh mà ăn sáng ở nhà, được không nào ?”
Thế là sáng sáng tôi đành ngồi vào bàn ăn với tâm trạng ê chề.
Một hôm, khi đang ăn món cháo bà nấu, tôi chợt thấy buồn nôn, mọi thứ trong bụng cứ muốn oẹ ra, gắng kìm lại mà không tài nào kìm được, tôi đành quăng bát đũa chạy ù vào phòng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Sau một hồi hổn ha hổn hển thở, khi tôi bình tâm lại thì nghe thấy bà bù lu bù loa vừa khóc vừa đay nghiến oán trách tôi bằng những từ ngữ nhà quê, còn anh thì đứng ngay trước cửa phòng vệ sinh căm tức nhìn tôi. Tôi há hốc miệng chẳng nói được gì, thật ra nào mình có cố ý nôn đâu.
Lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau to. Mới đầu mẹ anh còn giương mắt đứng nhìn, sau đấy bà thất thểu bỏ ra ngoài. Anh tức tối nhìn tôi rồi đi ra theo bà.
Ba ngày liền không thấy bà và anh về nhà, cả đến điện thoại cũng không thấy gọi. Tôi tức điên người mỗi khi nghĩ lại từ hôm bà lên đây ở mình đã phải chịu bao nhiêu nỗi oan ức, thế mà anh ấy còn muốn tôi thế nào nữa đây ?
Không hiểu sao dạo này tôi hay buồn nôn thế, ăn gì cũng không thấy ngon, lại thêm trong nhà bao nhiêu chuyện rắc rối, tâm trạng vô cùng tồi tệ. Cuối cùng, vẫn là các bạn ở cơ quan bảo: Sắc mặt cậu xấu lắm, nên đi khám bệnh thôi !”
Kết quả kiểm tra ở bệnh viện cho thấy tôi đã có mang. Bây giờ mới rõ tại sao sáng hôm ấy tôi bỗng dưng buồn nôn. Niềm hạnh phúc sắp có con pha trộn với một chút buồn giận oán trách: tại sao chồng mình và cả bà mẹ chồng nữa lại không nghĩ tới chuyện ấy nhỉ ?
Tôi gặp anh tại cổng bệnh viện. Xa nhau mới có ba ngày mà trông anh tiều tuỵ quá chừng. Tôi định quay đi, nhưng bộ dạng ấy khiến lòng tôi xót xa, không nén được, tôi gọi anh. Anh nhìn tôi như người xa lạ, ánh mắt không dấu nổi nỗi chán ghét như một mũi kim lạnh buốt đâm vào lòng tôi.
Tôi tự nhủ “đừng nhìn anh ấy, đừng nhìn anh ấy”, và chặn một chiếc ta-xi lại. Thật ra lúc ấy tôi chỉ muốn hét to: “Anh yêu của em, em sắp sinh cho anh một cục cưng đây !” rồi được anh bế xốc lên sung sướng quay một vòng.
Ước muốn ấy đã không xảy ra. Khi ngồi trên xe ta-xi, nước mắt tôi ứa ra lã chã.
Vì sao chỉ một lần cãi nhau đã làm cho tình yêu của chúng tôi trở nên tồi tệ tới mức này cơ chứ ? Về nhà, tôi nằm trên giường nghĩ tới chồng, tới nỗi chán ghét đầy trong mắt anh. Tôi nắm lấy góc chăn khóc nấc lên.
Nửa đêm, có tiếng lạch cạch mở ngăn kéo. Khi bật đèn lên tôi trông thấy khuôn mặt đầy nước mắt của anh. Thì ra anh về nhà lấy tiền. Tôi lạnh nhạt nhìn anh không nói gì. Anh cũng làm như không thấy tôi, lấy xong các thứ liền vội vã bỏ đi.
Có lẽ anh định thật sự chia tay với tôi đây. Thật là một người đàn ông có lý trí, biết tách bạch tình và tiền rạch ròi như thế đấy. Tôi cười nhạt, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Hôm sau tôi không đi làm mà ở nhà, muốn xem xét lại mọi ý định của mình rồi tìm anh trao đổi cho xong mọi chuyện.
Khi đến công ty của anh, cậu thư ký ngạc nhiên nhìn tôi: “Ơ kìa, mẹ Tổng Giám đốc bị tai nạn, hiện đang nằm ở bệnh viện kia mà.” Tôi trố mắt cứng họng, lập tức đến ngay bệnh viện. Nhưng khi tìm được anh thì bà đã tắt thở rồi.
Anh không hề nhìn tôi, mặt cứ lầm lầm. Tôi nhìn khuôn mặt nhợt nhạt hốc hác của bà, nước mắt ứa ra: Trời ơi ! Tại sao lại đến nông nỗi này cơ chứ ?
Cho tới hôm an táng mẹ, anh vẫn không thèm nói với tôi một câu nào, thậm chí mỗi khi nhìn tôi, ánh mắt anh đều hiện lên nỗi chán ghét tột độ.
Nghe người khác kể lại, tôi mới biết sơ qua về vụ tai nạn. Hôm ấy bà bỏ nhà rồi thẫn thờ đi về phía ga xe lửa, bà muốn về quê mà. Chồng tôi đuổi theo, thấy thế bà rảo bước đi nhanh hơn. Khi qua đường, một chiếc xe buýt đâm vào bà ...
Cuối cùng thì tôi đã hiểu tại sao anh ấy chán ghét mình. Nếu hôm ấy mình không nôn oẹ, nếu hôm ấy mình không to tiếng cãi nhau với anh ấy, nếu ... Trong lòng anh, tôi là kẻ tội phạm gián tiếp giết chết bà.
Anh lẳng lặng dọn vào ở phòng mẹ, tối tối khi về nhà, người sặc mùi rượu. Lòng tự trọng bị tổn thương bởi nỗi xấu hổ và tự thương hại đè nặng khiến tôi thở không ra hơi nữa. Muốn giải thích mọi chuyện, muốn báo anh biết chúng tôi sắp có con rồi, nhưng cứ thấy ánh mắt ghẻ lạnh của anh là tôi lại thôi không nói gì. Thà anh đánh tôi mắng tôi một trận còn hơn. Tôi có cố ý để xảy ra mọi tai hoạ ấy đâu !
Ngày tháng cứ ngột ngạt lặp đi lặp lại. Càng ngày anh ấy càng về nhà muộn hơn. Chúng tôi cứ thế căng với nhau, xa lạ hơn cả người qua đường. Tôi như cái thòng lọng thắt vào tim anh.
Một hôm, khi đi qua một hiệu ăn Âu, tôi nhìn qua cửa kính thấy chồng mình đang ngồi đối diện với một cô gái trẻ và nhè nhẹ vuốt tóc cô. Thế là tôi đã hiểu rõ tất cả. Sau giây lát ngớ người ra, tôi vào hiệu ăn, đến đứng trước mặt chồng mình, trân trân nhìn anh, mắt ráo hoảnh. Tôi không muốn nói gì hết, và cũng chẳng biết nói gì.
Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi rồi đứng lên định bỏ đi. Anh ấn cô ngồi xuống rồi cũng trân trân nhìn lại tôi, không chịu thua. Tôi chỉ còn nghe thấy tim mình đập chầm chậm từng nhịp như đang sắp kề cái chết.
Kẻ thua cuộc là tôi, nếu cứ đứng nữa thì tôi và đứa bé trong bụng sẽ ngã xuống.
Đêm ấy anh không về nhà. Bằng cách đó anh báo cho tôi biết : cùng với sự qua đời của mẹ anh, tình yêu giữa hai chúng tôi cũng đã chết.
Những ngày sau, anh vẫn không về nhà. Có hôm đi làm về, tôi thấy tủ áo như bị xếp sắp lại, chắc anh ấy về lấy các thứ của anh.
Tôi chẳng muốn gọi điện thoại cho anh, ý định giải thích mọi chuyện cho anh cũng biến mất hẳn.
Tôi sống một mình. Đi bệnh viện khám thai một mình. Trái tim tôi như vỡ vụn mỗi khi trông thấy cảnh các bà vợ được chồng dìu đến bệnh viện. Các bạn ở cơ quan bóng gió khuyên tôi bỏ cái thai đi cho yên chuyện nhưng tôi kiên quyết không chịu. Tôi như điên lên muốn được sinh đứa bé này, coi đó như sự bù đắp việc bà mẹ chồng qua đời.
Một hôm đi làm về nhà, tôi thấy anh ngồi trong phòng khách mù mịt khói thuốc lá, trên bàn đặt một tờ giấy. Không cần xem, tôi đã biết tờ giấy đó viết gì rồi. Trong hơn hai tháng chồng vắng nhà, tôi đã dần dà học được cách giữ bình tĩnh. Tôi nhìn anh, cất mũ rồi bảo: “Đợi một tí, tôi sẽ ký ngay đây.” Anh nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ bối rối chẳng khác gì tôi. Vừa cởi cúc áo khoác, tôi vừa tự nhủ: “Chớ có khóc đấy, chớ có khóc đấy ...”Hai mắt nhức nhối lắm rồi, nhưng tôi quyết không cho chúng nhỏ lệ nữa.
Mắc xong áo lên móc, thấy anh cứ chằm chằm nhìn cái bụng to của tôi, tôi mỉm cười đi đến bàn, cầm lấy tờ giấy, rồi chẳng xem gì hết, liền ký tên mình và đẩy tờ giấy cho anh.
“Em có bầu rồi đấy à ?”
Đây là lần đầu tiên anh ấy nói chuyện với tôi kể từ hôm bà bị nạn. Nước mắt tôi trào ra không thể nào ngăn nổi. “Vâng, nhưng không sao cả, anh có thể đi được rồi.”
Anh không đi mà ngồi lại, hai chúng tôi nhìn nhau trong bóng tối. Anh từ từ ôm lấy tôi, nước mắt nhỏ ướt đầm vai áo tôi. Thế nhưng lòng tôi đã không còn gì nữa, rất nhiều thứ đã biến đi xa lắm rồi, xa tới mức có đuổi theo cũng chẳng lấy lại được nữa.
Không nhớ là anh ấy đã nói với tôi bao nhiêu lần câu “Xin lỗi” nữa. Trước đây tôi cứ tưởng mình sẽ tha thứ cho anh, nhưng bây giờ thì không. Suốt đời tôi sao quên được ánh mắt băng giá anh nhìn tôi khi đứng trước cô gái nọ ở hiệu ăn Âu hôm ấy.
Chúng tôi đã rạch vào tim nhau một vết thương sâu hoắm. Tôi không cố tình, còn anh thì cố tình. Quá khứ không thể nào trở lại được nữa.
Trái tim tôi chỉ ấm lên mỗi khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, còn với anh thì tim tôi đã lạnh như băng. Tôi không đụng đến tất cả những thức ăn anh mua về, không nhận bất cứ món quà nào anh tặng, không nói với anh nửa lời. Kể từ hôm ký vào tờ giấy kia, hôn nhân và tình yêu, tất cả đều đã biến mất khỏi trái tim tôi.
Có hôm anh định trở lại phòng ngủ của chúng tôi. Anh vào thì tôi ra phòng khách nằm. Thế là anh đành phải về ngủ ở phòng của bà.
Đêm đêm, đôi lúc từ phòng anh vẳng ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Tôi nghe thấy nhưng lặng thinh. Lại giở trò cũ chứ gì. Ngày trước, mỗi bận bị tôi làm mặt giận phớt lờ, anh ấy đều giả vờ ốm như vậy, khiến tôi ngoan ngoãn đầu hàng và chạy đến hỏi xem anh có sao không. Thế là anh ôm lấy tôi cười ha hả. Anh quên rồi, ngày ấy tôi thương anh vì hai người yêu nhau. Bây giờ thì chúng tôi còn có gì nữa đâu ?
Tiếng rên rỉ ấy kéo dài đứt quãng cho tới ngày đứa bé ra đời. Suốt thời gian chờ đợi ấy, hầu như ngày nào anh cũng mua sắm thứ gì cho con, nào là đồ dùng của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, nào là sách nhi đồng, v.v.. Những thứ ấy chất gần đầy căn phòng của anh. Tôi biết anh làm thế là để tôi cảm động, nhưng tôi giờ đã trơ như đá. Anh đành giam mình trong phòng, ngồi gõ phím máy tính lạch cạch. Chắc là tìm vợ trên mạng. Nhưng chuyện ấy đâu còn có ý nghĩa gì với tôi nữa.
Năm sau, vào một đêm khuya cuối xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi thét lên. Anh nhảy xổ vào buồng, hình như khi đi nằm anh vẫn không thay quần áo chỉ là để chờ giây phút này. Anh cõng tôi chạy xuống cầu thang, chặn ta-xi lại. Dọc đường, anh cứ nắm chặt tay tôi, luôn lau mồ hôi trên trán tôi. Đến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy đến khoa sản. Khi nằm trên đôi vai gày guộc mà ấm áp của anh, một ý nghĩ chợt loé lên trong óc tôi: trên đời này, liệu có ai yêu thương mình như anh ấy không nhỉ ?
Rồi anh vịn cánh cửa khoa sản, đưa ánh mắt ấm áp dõi theo tôi đi vào trong. Tôi cố nhịn đau mỉm cười với anh.
Khi tôi ra khỏi phòng đẻ, anh nhìn tôi và thằng bé, rưng rưng nước mắt mỉm cười. Tôi chạm vào tay anh, chợt thấy anh mềm nhũn người, mệt mỏi từ từ ngã xuống. Tôi gào tên chồng mình ..., anh chỉ mỉm cười, nhắm nghiền mắt lại ...
Tôi cứ tưởng mình sẽ không bao giờ còn nhỏ nước mắt vì anh, thế mà lúc ấy một nỗi đau xé ruột xé gan bỗng dội lên trong lòng.
Bác sĩ cho biết chồng tôi bị ung thư gan, cách đây 5 tháng mới phát hiện, khi đó bệnh đã ở thời kỳ cuối, anh chịu đựng được lâu thế quả là một chuyện lạ hiếm có. Ông bảo: “Chị nên chuẩn bị hậu sự đi thì vừa.” Mặc y tá ngăn cấm, tôi trốn ngay về nhà, xộc vào phòng anh, mở máy tính ra xem. Một nỗi đau nhói lên làm trái tim tôi nghẹn lại. Thế đấy, 5 tháng trước đây anh đã phát hiện mình bị ung thư gan, những tiếng rên rỉ của anh là thật cả, nhưng tôi lại cứ cho là ...
Những điều ghi trong máy tính rất dài, đó là lời trăn trối anh để lại cho con mình:
Con của bố. Vì con mà bố ráng chịu đựng cho tới nay, chờ bao giờ trông thấy con thì bố mới chịu ngã xuống. Đấy là nguyện vọng lớn nhất của bố hiện giờ ... Bố biết rằng, đời con sẽ có nhiều niềm vui hoặc có thể gặp những trắc trở. Nếu bố có thể cùng con đi suốt quãng đời con lớn lên thì vui biết bao. Nhưng bố không có dịp may ấy nữa rồi. Bây giờ bố ghi lại vào máy tính từng vấn đề con sẽ có thể gặp phải trên đường đời, khi nào gặp những vấn đề ấy thì con có thể tham khảo ý kiến của bố, con nhé.
....
Con ơi, viết xong mấy chục trang này, bố cảm thấy như mình đã cùng đi với con suốt chặng đường trưởng thành của con. Bây giờ bố thật sự vô cùng sung sướng. Hãy yêu mẹ, con nhé. Mẹ rất vất vả vì con đấy. Mẹ con là người yêu con nhất và cũng là người bố yêu quý nhất...
Chồng tôi viết về tất cả mọi chuyện, kể từ khi đứa bé ở vườn trẻ cho tới lúc nó học tiểu học, trung học, đại học, rồi ra công tác, cả đến chuyện yêu đương của con nữa.
Anh cũng để lại cho tôi một bức thư:
Em yêu quý.
Được lấy em làm vợ là niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời anh. Em hãy tha thứ việc anh đã làm tổn thương em. Hãy tha lỗi việc anh dấu tình hình bệnh tật của mình, chẳng qua chỉ vì anh không muốn để em phải lo nghĩ trong thời gian chờ bé chào đời.
... Em yêu quý. Nếu khi đọc những dòng này mà em khóc thì nghĩa là em đã tha thứ cho anh rồi. Như thế anh sẽ có thể mỉm cười cảm ơn em luôn luôn yêu anh.
... Anh sợ rằng mình sẽ không có dịp tự tay tặng cho con những món quà anh đã mua sắm. Phiền em hàng năm thay anh tặng quà cho con, trên bao gói nhớ đề rõ ngày tặng, em nhé !
...
Khi tôi trở lại bệnh viện thì anh vẫn đang hôn mê. Tôi bế con đến, đặt nó nằm bên cạnh anh và nói: “Anh ơi, anh hãy mở mắt ra cười lên nào. Em muốn để con mãi mãi ghi nhớ hơi ấm của bố nó khi nó nằm trong lòng anh đấy, anh ạ ...”
Chồng tôi khó nhọc mở mắt ra, khẽ mỉm cười. Thằng bé rúc vào lòng bố, ngọ ngoạy nắm tay nhỏ xíu hồng hồng. Tôi ấn nút chiếc máy ảnh, nước mắt ràn rụa trên mặt ...
Nguyên Hải dịch, đã đăng báo “Người Lao động”
Nguồn: Đông Tác

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2008

Ly con sao - hoa tau dan tranh




Nhận xét sau Đại hội đàn tranh châu Á lần II - GS TS Trần Văn Khê

(từ blog GS TS Trần Quang Hải)

Nghệ sĩ các nước tham gia nhạc hội lần này đều là những nghệ sĩ thượng thặng, bài bản chọn lựa rất kỹ và có nhiều sáng tác mới được giới thiệu

Các chương trình nghệ thuật của các đoàn tham dự nhạc hội Đàn tranh châu Á lần II – năm 2008 có rất nhiều tiết mục, nhưng phần cổ nhạc truyền thống ít hơn những sáng tác mới. Lần này BTC có hàm ý giới thiệu cây đàn tranh xưa và nay và ước mong có một số nhạc sĩ trẻ tham dự.

Sau mấy đêm trình diễn, chúng tôi nhận xét rằng các nghệ sĩ tuổi cao hay mới vào nghề đều có kỹ thuật biểu diễn rất cao. Bài bản được sáng tác đa số còn giữ phong cách truyền thống. Một điểm khác làm cho chúng tôi ngạc nhiên là các nghệ sĩ lão thành như giáo sư Ishise Akiko, trên 70 tuổi, đã mang danh hiệu nghệ sĩ bậc thầy mà vẫn sẵn sàng luyện tập những bài bản mới sáng tác từ năm 2007. Bà chính là môn sinh của nhạc sư Yuize Shinichi – là người đã cùng tôi tham dự buổi hòa nhạc quốc tế lần đầu tiên tổ chức tại phòng A của cơ quan UNESCO Paris năm 1958. Các nghệ sĩ trẻ đều có một phong cách biểu diễn nghiêm túc, trầm lặng mà cũng nhiều khi sôi động của truyền thống đàn koto.

Giáo sư Lee Chae Suk (Hàn Quốc) là một chuyên gia về đàn gayageum. Tôi đã gặp nhạc sư lúc mới ra trường với một luận án về cách đàn sanjo (tán điệu) của gayageum. Cô đã biểu diễn có phần ngẫu hứng theo các chu kỳ tiết tấu thay đổi từ chậm đến mau, một phong cách mà người Triều Tiên gọi là changdan (trường-đoản) dài hay ngắn. Đến nay sau mấy mươi năm nghề, ngón đàn đó chẳng những sâu sắc, phong phú hơn ngày xưa, kỹ thuật đàn có rất nhiều thay đổi để tiếng đàn không những có phần mạnh mẽ mà có nhiều đoạn dùng dây cao đánh lên những tiếng líu lo như chim hót. Nhất là lần này giáo sư lại giới thiệu cây đàn gayageum trước kia 12 dây, tới nay đã phát triển, cải tiến thành 25 dây.

Trong đoàn Hàn Quốc chúng ta còn gặp một số nghệ sĩ trẻ như Kim Hee Sun, là một chuyên gia âm nhạc Á châu lại có thêm bằng tiến sĩ nhạc dân tộc tại Đại học Pittsburgh (Mỹ), đã viết một quyển sách rất công phu về âm nhạc đương đại Hàn Quốc sáng tác trên đàn gayageum.

Giáo sư Kim Sun Ok lại là người biểu diễn đàn komunggo (hay geomunggo) tuyệt vời, đàn này khác hơn các loại đàn tranh của các nước châu Á, nó không phỏng theo đàn guzheng mà được sáng tạo tại Vương quốc Koguryo miền Bắc Triều Tiên vào thế kỷ thứ VI (phỏng theo đàn cổ cầm) nên chỉ có 6 dây; 3 dây được 3 con nhạn đỡ lên, 3 dây giữa phải nhấn đứng trên 16 phím tre, được gắn trên mặt đàn. Khi đàn, người chơi dùng một que bằng tre chuốt nhọn như viết chì và tiếng đàn vừa mạnh dạn vừa có một cường độ khác thường. Giáo sư lại chuyên đánh trống djanggo (trượng cổ).

Phái đoàn Trung Quốc gửi đến những nghệ sĩ đàn tranh thuộc thế hệ trẻ nhưng tài cao như: Liling, Funa đã từng đoạt giải nhất trong nhiều cuộc thi biểu diễn nhạc khí quốc gia. Hai nam nghệ sĩ Chen Xiaoran và Chen Dong trong đoàn Trung Quốc không biểu diễn đàn tranh nhưng là những nghệ sĩ chuyên thổi sáo, tiêu , kéo đàn Yêhu (gần giống đàn gáo của Việt Nam) với những sáng tác mới đậm màu dân tộc.
Funa đã từng đoạt giải nhất trong cuộc thi biểu diễn nhạc cụ tại Chongping. Hiện nay cô là nghệ sĩ biểu diễn đàn tranh trong dàn nhạc cổ truyền dân gian tỉnh Quảng Đông và đã từng được mời biểu diễn nhiều nơi ở Châu Á .và Châu Âu. Liling là một tài năng trẻ đàn tranh đã từng đoạt giải nhất cuộc thi biểu diễn nhạc cụ quốc gia dành cho nghệ sĩ trẻ vào các năm 1994 và 1996. Liling đã phát hành nhiều CD độc tấu cũng như hòa tấu cùng dàn nhạc, tiếng đàn của cô cũng đã được sử dụng trong nhiều bộ phim cũng như trong nhiều chương trình truyền hình khác nhau. Phái đoàn Trung Quốc đã có 4 nghệ sĩ trẻ thật sư tạo được ấn tượng tại Nhạc Hội Đàn Tranh Châu Á lần II - năm 2008 được tổ chức tại Việt Nam .

Đoàn Đài Loan có giáo sư Tei- Don Wel là môn sinh bậc nhất của cố nhạc sư Liang Tsai Ping (Lương Tại Bình), một danh sư về đàn guzheng nay đã quá vãng. Giáo sư chẳng những chuyên về nhạc truyền thống mà còn có óc sáng tạo rất dồi dào. Những tác phẩm của ông tuy mang trình thức rất mới mà vẫn còn giữ phong vị của những bản truyền thống.

Riêng đoàn Việt Nam năm nay đã giới thiệu một chương trình rất đặc sắc. Các em trong đội đàn tranh CLB Tiếng hát Quê hương (Cung VHLĐ TPHCM) không những biểu diễn những bản dễ, ngắn mà còn giới thiệu trong ngày khai mạc và trong chương trình buổi đầu những bài bản lớn như: Xàng xê, Long ngâm (một trong bảy bản nhạc lễ thường được dùng trong nhạc tài tử). Đội ngũ hùng hậu mặc đồng phục rất đẹp, cách ra vào sân khấu có kỷ luật. Đẹp nhất là các nam nhạc công mặc quốc phục rất đồng bộ với những chiếc áo dài thướt tha với các nữ nhạc công.

Trong những người tham dự, ngoài giáo sư - nhạc sĩ Nguyễn Văn Đời, nhà giáo ưu tú Phạm Thúy Hoan còn có những tài năng trẻ như: Hải Phượng (TPHCM), Trà My (Hà Nội), Hồng Nga (Huế) đều có kỹ thuật vững chắc, cách nhấn nhá sâu sắc tế nhị làm rõ nét, đúng hơi của truyền thống ba miền đất nước. Công tâm mà nói, trong nhạc hội lần này chương trình nghệ thuật của đoàn Việt Nam phù hợp với tinh thần giới thiệu biểu diễn cây đàn tranh xưa và nay một cách nhuần nhuyễn.

Nói chung, những nghệ sĩ các nước tham gia nhạc hội lần này đều là những nghệ sĩ thượng thặng có biệt tài. Bài bản tham dự được chọn lựa rất kỹ và có nhiều sáng tác mới được giới thiệu. Nhạc khí cũng đã được cải biên, kích thước đàn tranh lớn hơn xưa, số dây cũng nhiều hơn và các tiết mục biểu diễn rất mới, mang sắc thái rất riêng. Tuy nhiên, phần đông các tiết mục biểu diễn chú trọng đến kỹ thuật và tính hoành tráng mà về mặt nghệ thuật, tinh tế có phần kém đi. Có những sáng tác mới phối hợp với cả nhạc khí phương Tây (violon, piano) là những thể nghiệm chứ không phải những mẫu mực của tác phẩm đương đại. Chúng tôi xem qua rồi cảm nhận như thế, chứ không thể khen đó là hướng đi đúng.

Nhạc hội Đàn tranh châu Á lần II – năm 2008 rất thành công về nhiều mặt, nhưng chưa phải là hoàn hảo vì chi phí ít và thời gian chuẩn bị chưa nhiều lắm, nên có nhiều điều mong muốn chưa được thực hiện. Chúng ta mong rằng trong những Nhạc hội Đàn tranh châu Á sắp tới, những khó khăn đã gặp lần này sẽ không còn nữa.

GS TS Trần Văn Khê

Hòa tấu Lý ngựa ô Bắc trong đêm bế mạc

Tối 4-9, Nhạc hội Đàn tranh châu Á lần II – năm 2008 do LĐLĐ TP, Cung Văn hóa Lao động TP, Nhạc viện TP và Trung tâm Văn hóa TPHCM phối hợp tổ chức đã làm lễ bế mạc và biểu diễn tổng kết tại Phòng hòa nhạc Nhạc viện TPHCM.

Bà Nguyễn Thị Thu Hà - Phó Chủ tịch UBND TPHCM, ông Nguyễn Huy Cận - Chủ tịch LĐLĐ TPHCM, ông Trần Thanh Hải - Phó Chủ tịch Thường trực LĐLĐ TPHCM, đã trao kỷ niệm chương, bằng chứng nhận cho tất cả các nghệ sĩ tham gia Nhạc hội Đàn tranh châu Á lần II - năm 2008. Một chương trình biểu diễn báo cáo đã được dàn dựng tinh tế và ấn tượng, nhất là tiết mục hòa tấu Lý ngựa ô Bắc của tất cả nghệ sĩ đã được khán giả cổ vũ nồng nhiệt.

T.Hiệp

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2008

Video một số bản hòa tấu đàn tranh Trung Quốc

风华国乐 出水莲 客家古筝曲


古箏 Guzheng - 木卡姆散序與舞曲 Dance Music of Mu Ka Mu

山丹丹花开红艳艳

Lotus out of water 出水蓮

Thứ Ba, 2 tháng 9, 2008

Hội ngộ những tâm hồn đồng điệu tại Nhạc hội Đàn tranh châu Á lần thứ 2-2008

Rating:★★★
Category:Music
Genre: Classical
Artist: GS Wei Tue Don, Kyunja, Akiko, ...
Đây là dịp để các nghệ sĩ đàn tranh các dân tộc có điều kiện phô diễn ngón đàn điêu luyện và độc đáo của mình với công chúng Việt Nam yêu âm nhạc dân tộc

Nhạc hội Đàn tranh châu Á lần thứ 2- 2008, do Cung Văn hóa Lao động TPHCM, Nhạc viện TPHCM, Trung tâm Văn hóa TPHCM và Báo Người Lao Động phối hợp tổ chức sẽ diễn ra tại Cung Văn hóa Lao động TPHCM, từ ngày 1 đến 4-9. Nhạc hội quy tụ nhiều nghệ sĩ nổi tiếng về đàn tranh và các nhạc cụ cùng họ với đàn tranh của một số nước và vùng lãnh thổ có loại nhạc cụ này.

Những nghệ sĩ yêu đàn dân tộc từ bé

Trong số nghệ sĩ các nước và vùng lãnh thổ: Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản và Đài Loan tham dự Nhạc hội Đàn tranh châu Á lần 2-2008, có nhiều nghệ sĩ nổi tiếng. Đặc điểm chung là họ đều yêu nhạc cụ dân tộc từ lúc còn bé. Chính tình yêu này đã cho họ nghị lực để biến ước mơ được học đàn trở thành một nghệ sĩ nhạc cụ dân tộc nổi tiếng của đất nước họ. Giáo sư Ishise Akiko (Nhật Bản) bắt đầu luyện tập đàn koto với cha mẹ từ năm bà lên 6 tuổi. Khi bước vào tuổi niên thiếu, bà đã được huấn luyện bởi nhà soạn nhạc tài ba Yuize Shinichi. Năm nay, bà đã 70 tuổi và là thành viên lớn tuổi nhất Nhạc hội Đàn tranh lần này. Nhà giáo Ưu tú Phạm Thúy Hoan kể về bà với tấm lòng ngưỡng mộ: “Năm 2005, Đài Loan tổ chức Nhạc hội Đàn tranh, tôi đã chứng kiến hình ảnh sau khi bà Ishise Akiko biểu diễn xong, cả bà và cây đàn koto của bà được đông đảo khán giả trẻ xúm lại xin được chụp ảnh lưu niệm. Mái tóc bạc trắng, nụ cười nhân hậu và tiếng đàn koto của bà chính là ngôn ngữ của tình hữu nghị dù giữa họ bất đồng tiếng nói”.

Giáo sư Ishise Akiko đã từng nhận được giải thưởng trong cuộc thi âm nhạc Nhật Bản, do cơ quan báo chí tổ chức, tại Tokyo. Bà đã từng tham gia biểu diễn hòa nhạc giao lưu ở Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản. Bà được công nhận là nhạc sĩ bậc thầy trong Hiệp hội Âm nhạc Seiha Nhật Bản và là đại diện của hiệp hội này.

Nghệ sĩ Hsing Hsiao Kuan (Đài Loan-Trung Quốc) học đàn guzheng từ năm lên 7 tuổi. Gia đình bà không có ai theo nghề biểu diễn đàn nên qua màn ảnh truyền hình, bà đã mê cây đàn kayagum và quyết tâm theo đuổi ước mơ được trở thành giáo sư dạy đàn và biểu diễn. Bà chính là học trò của giáo sư Tel-Don Wel (người sáng lập và là giám đốc Dàn nhạc Giao hưởng Zheng Xin Zheng, Đài Loan). Tương tự, các nghệ sĩ Chen Dong, Chen Xiaoran, Fu Na, Li Ling (Trung Quốc) cũng đã làm quen với đàn guzheng từ năm lên 6, lên 7 tuổi. Bốn nghệ sĩ đến từ Hàn Quốc gồm: Lee Chae – suk, Seong Ai – soon, Kim Sun – ok, Kim Hee - sun đều được gia đình cho làm quen với đàn gayageum từ những năm tiểu học.

Gặp nhau trên quê hương đàn tranh

Năm 2000, nghệ sĩ Hsing Hsiao Kuan đã theo chồng sang Việt Nam sinh sống. Chồng của bà mở một công ty kinh doanh tại TPHCM và bà đã được Trường Đài Bắc tại TPHCM mời dạy đàn guzheng cho các lớp tiểu học và trung học. Bà cho biết: “Tôi đã từng đi biểu diễn ở nhiều quốc gia và không ngờ rằng lại có cơ hội ở trên quê hương của cây đàn tranh Việt Nam hơn 8 năm. Tôi đang học tiếng Việt và đã thử biểu diễn với cây đàn tranh của các bạn. Tôi nghĩ rằng các nghệ sĩ của các đoàn có mặt tại Nhạc hội Đàn tranh năm nay sẽ tìm thấy sự thích thú qua cây đàn tranh. Hiện nay tôi có 30 học trò, tất cả đều rất yêu thích đàn guzheng. Học trò tôi sẽ có mặt trong đêm biểu diễn bế mạc Nhạc hội Đàn tranh châu Á lần 2-2008 tổ chức tại Nhạc viện TPHCM và sẽ cùng với các đoàn bạn hòa nhạc bài Lý ngựa ô Nam.

Nghệ sĩ Chen Dong, đến từ Trung Quốc, đã giành nhiều giải thưởng xuất sắc trong các cuộc thi trình diễn nhạc cụ dân tộc. Tháng 11-2006, anh đã đoạt giải nhì tại Liên hoan Nghệ thuật Quảng Đông lần thứ 9 và đầu năm 2008, anh đã cùng với Dàn nhạc Cổ truyền Dân gian Quảng Đông thực hiện vòng lưu diễn 8 TP trên 5 quốc gia châu Âu: Đức, Bỉ, Thụy Sĩ, CH Czech và Áo. Chen Dong cho biết anh rất hãnh diện khi có mặt tại Nhạc hội Đàn tranh châu Á lần 2, vì “đất nước các bạn rất năng động, giàu sáng tạo mà qua nhạc hội này sẽ là dịp để chúng tôi học hỏi”.

Báo Người Lao Động, ngày 25.08.2008

Tam Tấu Đàn GuZheng Mùa Sen - FuNa Chen Dong Chen XiaoRan.mpg




Bản đàn tranh "mùa sen", nhạc dân gian Quảng Đông biểu diễn vào tối 2.9.2008 tại Nhạc viện TPHCM

Sáng tác: Luo Jiuxiang
Biên Soạn: Chen An Hua
Biểu diễn: Fu Na, Chen Dong, Chen XiaoRan

Do máy chụp hình có dung lượng hạn chế, chỉ ghi được 1 đoạn.
Đoàn TQ biểu diễn sau cuối nhưng trình bày khá ấn tượng, hấp dẫn. Tuy nhiên, trong đêm khai mạc đoàn Đài Loan biểu diễn đàn GuZheng thú vị hơn đoàn TQ, nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt của đông đảo khán giả.

Đoàn chủ nhà Việt Nam biểu diễn gần 1 tiếng đồng hồ, hay nhưng chưa thực sự thuyết phục.

Tìm được trên website http://video.google.com 1 số clip các bản đàn tranh TQ
Lotus out of water 出水蓮
http://video.google.com/videoplay?docid=-7945814377922296081&vt=lf&hl=en
风华国乐 出水莲 客家古筝曲
http://video.google.com/videoplay?docid=-7945814377922296081&vt=lf&hl=en

GS Nguyễn Văn Tuấn: Thư gửi Bộ Y tế Úc xin viện trợ Vaccine phòng covid

 Ngày 26-7-2021 Hôm nay nhận được một lá thư từ Bộ Y tế Úc, với một chút hi vọng về chuyện vaccine. (xem thư đính kèm email) Các bạn có lẽ c...