Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

CÔ LÝ.... ĐI SỨ !

Tác giả: Ngô Nguyệt Hữu

Mấy hôm nay trời hư đất lộng, mưa gió sùi sụt. Phương Bắc giông trước rước giông sau, phương Nam hậu lãng thôi tiên lãng, đại khái là sóng sau đè sóng trước, nước tràn nước. Tang thương là điềm đang được dự báo, nhưng cô Lý không quan tâm đến điều đó. Không phải cô Lý không thương người, cô Lý từng bật khóc trước mặt bà cụ ngoài lục tuần cơ mà. Có đứa gở mồm bảo việc cô Lý khóc vì thương người hôm ấy, giống kiểu "tiểu thư con quan, vừa ăn thịt bò vừa xót người đói". Cô Lý đang rất bận, cô Lý chuẩn bị vì thể diện quốc gia mà đi sứ.


1. Vương đại nhân, làm quan cực phẩm, đăng đàn nói một câu triệu người thỏa lòng. Đập tay phán một lời trăm họ mãn nguyện.

Nguyễn quan nhân, phẩm hàm thấp kém, ít khi được xướng họ xưng danh. Bỗng dưng tiết thu này, hứng chí chọc tay khoáy nước, xoa chân dựng tóc, miệng vàng lời ngọc, xuống chiếu phong cô Lý làm sứ. Nguyễn quan nhân bảo: "Người ta có tâm, cứ để người ta làm. Đừng rộn chuyện, hỏng việc của quan". Tự dưng, lại nhớ câu đối của cụ Trạng xưa: "Lợn cấn ăn cám tốn/ Chó khôn chớ cắn càn". Có liên quan gì nhau đâu, nhỉ. Tính tôi giờ lẩn thẩn, nhớ gì viết nấy thôi, không dám có ý xỏ xiên nào khác. Xin Nguyễn quan nhân rộng lượng suy xét.


Nguyễn quan nhân bảo, cô Lý là người nổi tiếng, trên thông nghiệp diễn, dưới biết phù vân, ngang rành danh vọng, dọc hiểu thị phi. Cô Lý tài sắc vẹn toàn, tâm tánh đoan trang... không cử cô Lý đi sứ không lẽ cử cô Mai đi thế hay sao?


Thật ra, cô Mai cũng tài, cô Mai cũng xinh. Nhưng tiền thì cô Mai lại thiếu. Cô Mai ngoài cái thân để bán nhằm làm từ thiện thì có gì đâu. Mà cái việc đi sứ ấy, mỗi năm ngốn ngân khố hàng tỉ tỉ đồng, thằng dốt như tôi đếm cả đời có khi còn không xong vì nhầm tới lẫn lui. Giờ cô Lý đi sứ, tiền cô ấy tự bỏ ra, ghì hình viết ký cô ấy tự lo lắng, ăn ngủ đi lại cô ấy tự vẹn toàn... thì hà cớ gì mà không phong cho cô ấy đi sứ.


Phải biết, đất nước đang thời kỳ lạm phát. Giá vàng hết tăng rồi giảm, giá đô hết giảm rồi tăng, giá xăng hết lên lại xuống... Thậm chí, giá rau muống đang ngấp ngưỡng bằng giá rau sạch tại Tân Gia Ba (tức Singapore). Nguyễn quan nhân lo lắng tiền tài của quốc gia, làm quan như thế là có tâm, làm cha mẹ dân như thế là có tầm. Vậy mà, không hiểu sao bọn rảnh chuyện lại bàn này kia kia nọ, khiến Nguyễn quan nhân buồn rầu, ngủ không yên, ăn không ngon, nghe hát kém vui, uống rượu mất thú, ngắm cảnh không nhàn...


Có thời đại nào lạ như thời đại này không. Mình làm chuyện chân chính, chỉ một lòng vì lợi ích chung, mà người ta bảo mình tình riêng tư lợi. Lại bảo mình mượn hoa hiến Phật, lại vu cho mình sân trước sân sau, phòng nhỏ phòng to, bà lớn bà bé, con riêng con chung...


Mà mình thì đâu cần những thứ ấy. Cô Lý xinh thế, mắt môi này, dáng người này, khuôn ngực này, nhan sắc này, sắc vóc này... Ô, mê ly đời sống có đáng gì. Một lần thôi cũng đủ là trăm năm. Mình có cần nhiều hơn một lần đâu.


Nguyễn quan nhân vừa nhớ vừa mỉm cười. Câu hát réo rắt từ đám ca kỹ dưới nhà vọng lên nghe sao êm tai vậy... Tình yêu đó, dung nhan của người, xin trả cho đời, xin trả cho người, riêng cô Lý này, dành lại cho tôi (Vô cùng xin lỗi nhạc sĩ Lam Phương - NV).


Nguyễn quan nhân tự nhủ. Ờ, thì có thời cô Lý áo quần không kín đáo, khoe da thịt ngoài bãi biển ở Nha Trang, nhưng đó đã là chuyện xa xưa. Ờ, thì cũng có lần, cô Lý mặc áo cổ hơi trễ, lấy cái phồn thực đè chết thằng tướng Tây gì đấy, nhưng đó là chuyện ngoài ý muốn. Ờ, thì cũng có lần, cô Lý vui mồm, bảo mình đóng vai chính trong bộ phim nhảm nhí của thằng đạo diễn lắm râu ấy vậy mà sau cùng chỉ được mỗi vai diễn nhỏ xíu, nhưng đó là sự cố có gì đâu mà to tát...


Ờ thì cũng có lần, người ta bảo cô Lý cứ căng người khoe hàng này kia kia nọ. Nhưng mà có gì đâu, cô Lý có thì cô Lý khoe. Ta đây làm quan, muốn khoe hàng mà có hàng đâu mà khoe.


Hôm qua, nghe cô Lý hứa. Đợt này cô Lý sẽ tình tang tang tình sau khi mùa trăng đã qua, sau khi cô Lý đi sứ về... Mà không biết cô Lý có nhớ lời hẹn này không nữa.


Thật ra, cô Lý đi sứ có một năm chứ mấy. Thôi thì ta vì nàng, cô Lý ơi! Chịu giấu mặt vào cái phồn thực né dư luận cũng được mà. Miệng gần tai, đứa nào chửi đứa đó nghe. Còn ta có cái gần cô Lý, ta vui biết là bao nhiêu.


Ôi, cô Lý! Cô khiến ta nhớ thuở trẻ trai.


2. Cô Lý, gần ba mươi. Mặt thanh mũi tú, miệng đỏ mắt xanh, tóc nâu da trắng. Dáng người đẫy đã, chỗ nhô ra đã nhô ra, chỗ thụt vào đã thụt vào, tịnh không thể chê vào đâu được.


Đây đâu phải là lần đầu cô Lý đi Tây mà mọi người ầm ĩ vậy. Cô Lý, năm mười bốn hoặc mười tám tuổi đã từng sang châu Âu ngắm tuyết. Cô Lý rời nước mình, để đi học hoặc để lấy chồng là điều không ai dám xác tín. Có độc giả nhắn tin cho tôi bảo, cô Lý ngày xưa học hành không giỏi giang. Tôi có trả lời, người đẹp mà cũng cần học vấn ư. Đây là thời đại nào thế nhỉ? Nhan sắc không cần bằng cấp, ông có hiểu không.


Cô Lý về nước, cô Lý làm diễn viên. Người sao vai diễn vậy. Cô Lý nổi tiếng sau cái vai kinh doanh nhan sắc mà kịch bản là của gã nhà văn lớn tuổi, chơi với tôi cũng thân thân. Ngồi uống rượu uống rượu với nhau, tôi nhìn lão cười cười. Giả vờ say, quàng vai hỏi một câu không thể thô bỉ hơn: "Thế cô Lý là làm sao?". Lão đáp nửa đùa nửa thật: "Tóm lại, trên dưới đều kinh cả".


Chuyện về cô Lý tôi biết cũng nhiều, viết cũng đã lắm. Thậm chí, tôi còn nhớ mang máng cô Lý mang tiền rải từ Hồng Kông sang tận Việt Nam để rước anh chàng điển trai là diễn viên nổi tiếng sang nước mình, bá vai bá cổ chụp hình vài kiểu xong... biến mất. Cô Lý rất thích đánh đu với người nổi tiếng.


Cô Lý chưa chồng. Mấy tay người Mỹ gốc Việt bảo: "Phụ nữ có chồng mà chưa có con, xem như con gái". Còn cỡ như cô Lý thì cứ xem như là thanh tân. Cô Lý rất cao sang...


Cô Lý hay kể về người mẹ nuôi nào đó ở ngoài biên giới Việt Nam. Cô nói tiếp về người cha nuôi là dân ngoại quốc. Đại khái, cô có cả cha nuôi lẫn mẹ nuôi, còn anh em nuôi không nghe cô báo cáo. Phàm, như tôi vẫn thường thưa cùng bạn đọc, có con nào nuôi mà không để ăn thịt đâu. Hy vọng, cô Lý được nuôi chỉ để kiếm danh vọng.


Hôm xưa, có cô siêu mẫu nước mình theo chồng bỏ cuộc chơi. Chồng của siêu mẫu là đại gia đóng nhãn hiệu Hoa Kỳ, biết nói tiếng Việt. Chồng vợ được ít lâu, siêu mẫu đi đường siêu mẫu, đại gia rẽ lối đại gia. Đồn đoán rằng sau lúc từ tình yêu chuyển thành tình hận gì gì đó, đại gia mỗi tháng phải cung cấp cho siêu mẫu 3 tỉ để nuôi con. Đồn thế, chẳng biết có đúng không.


Siêu mẫu buồn, siêu mẫu bảo đại gia không vượt qua được bản năng của giống đực. Nên thôi, đường anh anh đi anh đi, đường tôi tôi đi tôi đi, kỷ niệm đành tan theo tháng năm.


Ai là người đánh thức bản năng giống đực của đại gia?


Đương nhiên, đó là một phụ nữ. Tất nhiên, người phụ nữ đó rất đẹp. Dĩ nhiên, cái đẹp phồn thực. Mà cô Lý, có cả ba điều đó.


Coi như tôi làm phép tam đoạn luận lừa bạn đọc đi, bạn đọc cứ tự hiểu lấy.


Mà hình như, cô Lý rất thích đàn ông đã có gia đình. Có lần, cô ấy đã hai tay túm hai người, xé nát tổ ấm của một nam diễn viên gốc Bắc.Cái này, tôi đã nói, nên xin phép không lạm bàn.


Một cộng một bằng hai. Hai thêm hai là bốn. Một người làm cho bốn người phải đau khổ đến mức bán thân bất toại như cô Lý, không dễ mấy ai làm được.


Cô Lý đêm qua đi dự tiệc. Cô Lý đeo đồng hồ. Cô Lý cẩn hoa tai. Cô Lý cười cười nói nói bảo: "Một nữ công nhân làm tăng ca, 16 giờ mỗi ngày, lương tháng chưa đến 3 triệu, thương tình lấy chẵn số. Không ăn, không uống, không thuê nhà trọ, không bệnh hoạn, không chi tiêu, không mua sắm.. thì mỗi năm tính luôn tiền thưởng lễ tết được khoảng 40 triệu. Một thập kỷ vị chi là 400 triệu. Ờ, thì một thế kỷ rưỡi họ sẽ sắm được cái đồng hồ như cô Lý thôi. Còn hoa tai, rẻ hơn. Chỉ cần 15 năm là mua được". Lại che miệng mỉm cười như má phấn gặp phong lưu.


Cái khoản sang trọng cô Lý có thừa. Nhà cô Lý đẹp, kim cương cô Lý có hàng đống. Đến bảy hãng trang sức nổi tiếng nhất thế giới về kim cương cô Lý còn lấy rổ rá sang bên ấy mua mang về bên này để làm cửa hàng kinh doanh. Vậy mà, đứa nào rảnh chuyện thêu thùa đơm đặt, ăn không nói có, ăn ốc nói mò, ngậm máu phun người, ném đá giấu tay, gắp lửa bỏ áo bảo cái đồng hồ của cô lý giá chỉ hơn 300USD xíu. Nói thế mà không biết ngượng à... Xía, bà thèm vào.


Rõ là chán mớ đời!


3. Trở lại chuyện cô Lý đi sứ. Trước đây, nhớ có lần cô Lý than cô Lý bận trăm công nghìn việc, đến mức không có thời gian để mà yêu chứ đừng nghĩ đến chuyện quan tâm đến dư luận.


Vậy mà, giờ cô Lý gạt bỏ tất cả, từ kinh doanh cho đến luyến ái, từ sàn diễn cho đến đời thường... chỉ để hằng ngày ngồi máy bay đến chỗ này thăm người kia, đến chỗ kia thăm người nọ, xọ từ bên đông xọ sang nốt bên tây. Mà là đi không có tiền cát-sê, không hưởng lương, chỉ làm không lấy phước thôi đó, còn lại phải bỏ tiền ra nữa chứ. Làm phận sự quốc gia mà, có phải chuyện hái dưa lặt rau, chơi đồ hàng banh đũa đâu mà giỡn được.


Thôi thì chúc cô Lý thuận buồn xuôi gió, chân cứng đá mềm, đi đâu về đấy. Tôi sẽ đáp ứng yêu cầu của quan nhân về việc cô Lý đi sứ là hãy cho cho cô Lý một cơ hội để chứng minh. Hơn nữa, khi nghe cô Lý than: "Em có tiền, em có năng lực, em có điều kiện, tại sao không cho em làm", tôi cầm lòng không đặng.


Vốn dĩ yếu điểm của tôi cả tin, nhất là khi cô Lý hứa: "Tôi không dùng tiền để mua danh đại sứ". Đồng ý chuyện này, nhưng có điều, cái gì không mua được bằng tiền, có thể mua được bằng nhiều tiền hơn. Cái gì không mua được bằng nhiều tiền hơn, có thể mua bằng thứ khác mà, hén cô Lý! Cô thử mua bằng tình chẳng hạn, biết đâu đấy.


Lại nhớ câu đối của cụ Trạng xưa "Trời sinh ông tú Cát/ Đất nứt con bọ hung"...


Giờ thì, Trời sinh ra cô Lý...



Ngô Nguyệt Hữu
http://inlook.vn/entertainment/prett...su--a6929.html

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2011

Âm nhạc dân tộc: quảng bá hay không quảng bá

Sáng thứ 6 22/7, nhờ cầm tờ báo Phụ nữ TPHCM lên đọc mới biết vài thông tin về chương trình Hội ngộ đàn tranh lần 2. Sau đó tìm hiểu 1 chút thì biết năm nay bán vé với các mức giá 100.000-200.000-500.000đ.
Rồi tình cờ biết được vé đang ế dù ngày mai 23/7 đã biểu diễn. Search 1 vòng thấy chỉ có vài bài báo đưa tin và đăng sát ngày diễn.

Theo báo PN thì "E-mail của NSƯT Phạm Thúy Hoan ngoài tiêu đề “Hội ngộ đàn tranh lần II – 2011” chỉ vỏn vẹn tấm ảnh poster của chương trình và dòng nhắn gửi nhờ thông tin hỗ trợ. Điều đó hoàn toàn khác so với những liveshow ca nhạc tràn ngập thông cáo báo chí với lắm lời văn hoa và hình ảnh nghệ sĩ như dội bom hộp thư của giới phóng viên"
 nghệ sĩ Hải Phượng vẫn không khỏi trầm ngâm khi nói về ước mơ quảng bá âm nhạc dân tộc
...

Đọc bài này, bỏ tờ báo xuống, mình suy nghĩ ít nhiều... bởi vì có nhiều sự mâu thuẫn giữa ước mơ và cách thực hiện.

Các nhà âm nhạc dân tộc theo nghề phải vất vả khó khăn bởi kiếm được ít tiền, ít khán giả ủng hộ, giới trẻ ko hiểu, ko yêu nhạc truyền thống...

Phần lớn lý do là bởi cách quản lý tầm vĩ mô, bởi phương pháp giáo dục, bởi sự tấn công ồ ạt của nhạc trẻ, nhạc nước ngoài cùng vô số những loại hình giải trí mới mẻ, hiện đại khác.

Bởi vậy, nhạc dân tộc sống & cạnh tranh 1 cách èo uột. Còn vất vả hơn cả cải lương vì dẫu sao cải lương vẫn còn kha khá người hâm mộ sẵn sàng bỏ vài trăm đến hàng triệu đồng mua vé xem thần tượng ca diễn.

Nhưng nói qua nói lại thì "tiên trách kỷ, hậu trách nhân". Sự thành công vang dội chinh phục cả thế giới của K-Pop (nhạc HQ) trong thời gian ngắn chính là nhờ đội ngũ quảng bá chuyên nghiệp. Rất nhiều người, như tôi và mọi người trong gia đình, nghe nhạc HQ như sự tra tấn. Vậy mà bọn nhóc thì say mê như điếu đổ những thần tượng ẻo lả son môi, nhảy nhót sành điệu, nụ cười hút hồn... Tất cả được nhào nặn và bước lên bục vinh quang nhờ 1 hệ thống đào tạo hỗ trợ mạnh mẽ.

Những bước nhảy điệu nghệ, những ca từ mềm mại hay mạnh mẽ, những ánh mắt cuốn hút,... công nghệ hình ảnh, âm thanh đỉnh cao... 

Bước về ao nhà, hàng loạt ca sĩ già trẻ bé lớn với đủ thể loại từ sang trọng đến bình dân làm ngây ngất các khán giả từ đồng quê đến thành thị. Nghe câu dân ca, bài vọng cổ ngọt đến nao lòng,...
>>> Tại sao người ta thích, người ta mê vậy? Theo cá nhân tôi, có lẽ vì người ta hiểu... người ta cảm qua giai điệu, người ta hứng thú với lời ca, người ta thích thú với vẻ ngoài của người nghệ sĩ, ... Dĩ nhiên, chỉ có ít ỏi khán giả có khả năng hiểu giá trị nghệ thuật của nghệ thuật vọng cổ cải lương, của nhạc vàng, nhạc tiền chiến, nhạc đương đại, ...

Và con số khán giả hiểu được cái hay, cái đẹp, cái tài hoa của đàn tranh, của âm nhạc dân tộc còn hiếm hoi hơn.

Bởi vậy, theo thiển ý của tôi, trong cuộc đấu tranh sinh tồn khốc liệt này, âm nhạc dân tộc hãy chịu khó học hỏi công nghệ quảng bá - lăng xê để tiến ra cạnh tranh giành thị phần. Hơn nữa, quan trọng nhất là giúp cho khán giả nghe 1 câu đờn biết thế nào là hay, là dở. Biết phân biệt các tiếng đờn. Biết câu rao, nhịp phách. Người ta nghe hiểu rồi, người ta mới thích, mới yêu, mới thương & mới đến với nhạc dân tộc

Tại sao người ta phải mất công tìm đến khi mà xung quanh có sẵn hàng trăm món hấp dẫn mời mọc suốt ngày đêm trên truyền hình, truyền thanh, internet, biển hiệu, báo chí, ...

Hãy chịu khó tiếp thị âm nhạc truyền thống thay vì ngồi đợi người ta đến với mình như cách làm của nhà hát Trúc Mai 

Học miễn phí nhạc dân tộc

TT - Nhà hát Trúc Mai của “gia đình sáo trúc” Đinh Linh - Tuyết Mai đã từ lâu không còn xa lạ với người yêu nhạc dân tộc trong và ngoài nước (“Chuyện kể về nhà hát Trúc Mai”,  Tuổi Trẻ ngày 11-4-2010).

Sau lần ra mắt lần đầu tiên vào năm 2009 nhận được phản hồi tích cực từ nhiều phía, NSƯT Tuyết Mai tiếp tục dự án dạy nhạc dân tộc miễn phí bắt đầu từ ngày 15-7 kéo dài đến 18-9 tại nhà hát Trúc Mai (104 Phạm Viết Chánh, phường 19, quận Bình Thạnh, TP.HCM).

Đây là lớp học nhạc dân tộc miễn phí dành cho tất cả mọi người quan tâm đến văn hóa truyền thống. Hơn 40 học viên sẽ cùng nghệ sĩ Tuyết Mai tìm hiểu về các loại nhạc cụ, lịch sử nhạc dân tộc cũng như nhạc lý căn bản vào chủ nhật hằng tuần.

Lớp học nhạc dân tộc trong ngày khai giảng 15-7 - Ảnh: L.N.

>> Những sân khấu tại gia

Đến với lớp học đặc biệt này mỗi học viên đều có một lý do riêng. Có bác sau khi về hưu tìm đến lớp học như cách để thấy mình vẫn còn có ích với cuộc sống. Có bác cựu chiến binh đến với lớp để nối lại ước mơ học nhạc từ thuở xưa mà vì chiến tranh đã không thể theo đuổi.

Hay như bạn Ngọc Quyên, sinh viên năm 2 khoa Hàn Quốc học, ĐH KHXH&NV TP.HCM, thì lý do chỉ đơn giản mình là người VN phải biết gì đó về âm nhạc VN. Những mái đầu bạc xen lẫn đầu xanh ngồi cạnh nhau cùng chia sẻ sự trân trọng với dòng nhạc dân tộc.

Với nghệ sĩ Tuyết Mai, mục đích của khóa học kéo dài hai tháng này chỉ giản dị là giúp người học gọi đúng tên và hiểu đúng cách chơi của nhạc cụ dân tộc VN. Đây cũng là điều những người tâm huyết với nhạc dân tộc trăn trở.

Không bi quan vào tương lai của nhạc truyền thống, qua nhiều năm nghiên cứu và biểu diễn, nghệ sĩ Tuyết Mai khẳng định giới trẻ không quay lưng với nhạc dân tộc, thậm chí nhu cầu được tìm hiểu là rất lớn.

Vì lý do đó, lớp học đặc biệt này ra đời như một điểm đến để từ đó nhạc dân tộc có thể lan tỏa vào đời sống hôm nay sâu rộng hơn.

http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/Am-nhac/446775/Hoc-mien-phi-nhac-dan-toc.html



Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011

Biển Long Hải 7-8/5/2011




Bao lâu rồi mình không ra biển nhỉ? Một năm rồi. Năm ngoái ghé Ninh Chữ trên đường đi Đà Lạt cùng trường Hoa Hồng Đỏ (2010). Ninh Chữ lúc đó lạ lắm, không giống Ninh Chữ ngày xưa mình đi năm 1998. Lâu quá rồi mà... Lần đó ngắm biển chẳng vui vẻ gì bởi mình bị say xe nên rất là mệt, lại chẳng chơi thân với ai, lủi thủi 1 mình ngắm biển

Năm nay lần đầu trở về Long Hải, hồi nhỏ (khoảng năm 96, 97 gì đó) mình đi Long Hải cùng gia đình, đường đi lúc đó hoang sơ, còn vô rừng chơi nữa. Long Hải trong ký ức mình là 1 bãi biển vắng tanh, quyến rũ con nít vô cùng...

Long Hải chuyến đi lần này đối với mình lạ lắm..... & mình thích Long Hải hơn VT. Long Hải yên ắng, thanh tịnh, bình dị... không ồn ào xô bồ... mình có thể đi bộ thoải mái dọc theo bãi biển, đi bộ dọc con đường dẫn đến biển, sáng - trưa-chiều-tối... hoạt động ở LH diễn ra chầm chậm thư thả.... cảm giác an toàn. thanh bình........

có điều biển LH dơ bẩn quá, nhiều rác quá..... chắc là mấy hotel, motel, resort thải nước trực tiếp ra ngoài...

Ước gì biển LH trong xanh như bầu trời LH

21h41p T2 20/06/2011

Phao thi trắng xóa nhìn không ra!


Mình lười đọc mấy tin thi tuyển Đại học, thi tốt nghiệp bởi năm nào cũng có thế, chẳng thay đổi gì nhiều........ hôm bữa ghé mắt qua xem thì vẫn điệp khúc phao trắng phòng thi....... "trắng xóa" mới đúng chứ...... trắng tới mức người coi thi & giám thị ko nhìn thấy. 

Tuần trước lớp TKT làm bài kiểm tra, mỗi bàn 2 người vừa đủ ngồi..... 1 số người nghỉ học mấy buổi, vừa vào bị bắt làm bài ngay.... Thầy JC phát đề, nói yêu cầu phòng thi, xong ngồi chơi..... tất cả đều làm bài nghiêm túc, ko tiếng động, tập trung vào bài của mình, ko ai ngó nghiêng gì cả........... lớp học theo phương pháp của Tây có khác... 

Mấy cô giáo trường mình cũng đang kỳ thi cuối học kỳ & tốt nghiệp đại học, toàn là dân vừa học vừa làm, đi học để lấy bằng chuẩn theo quy định & được nâng lương... nghe kể rằng ít ai nuốt hết bài nổi, vô lớp mấy GV lớn tuổi toàn  quay bài.....

Vậy đó........!


Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

Chuyên nghiệp & khách quan

Tuần trước, mình xem phim CSI 11 trên kênh AXN, Raymond Langston (dv Laurence Fishburne) đã có những câu thoại khiến mình suy nghĩ. Langston có cùng gen bạo lực di truyền giống 1 tên tội phạm sát nhân. Nhưng ông ta ko dùng gen di truyền để biện minh cho hành động tội ác mà cố gắng vượt qua bản năng, trở thành 1 công dân lương thiện phục vụ cộng đồng. 

Ngoài ra, tình cờ mình xem 1 đoạn ngắn trong chương trình "So you think you can dance 7" cũng trên AXN. Sau phần trình diễn của 1 nam thí sinh (mà sau này đã lọt vào vòng chung kết), khi BGK hỏi thăm về đời tư, anh ta đã kể trong sự xúc động rằng động lực tham gia cuộc thi & học nhảy là vì người em trai song sinh bị liệt bẩm sinh. Anh nhảy vì người em, vì cả 2, anh ta luôn cảm thấy ân hận khi cả 2 sinh cùng lúc mà người em lại chịu thiệt thòi.

BGK chia sẻ cảm xúc cùng thí sinh trong thời gian ngắn. Sau đó, BGK đề nghị rằng "chúng ta sẽ bắt đầu làm việc một cách chuyên nghiệp". Rồi đưa ra những nhận xét chính xác về vũ đạo, hướng dẫn anh ta cách luyện tập,... 

Đó chính là cách làm việc của nước ngoài, nghiêm túc và khách quan. Cả trong những gameshow giải trí lẫn nghiên cứu khoa học.

Còn ở VN, lúc nào cũng cả nể, xuề xòa, bỏ qua, luộm thuộm trong tất cả các khâu, các lĩnh vực. Mọi người tự dễ dãi với bản thân cũng như dễ dãi với mọi người xung quanh. 

Thực ra, chỉ cần một số người làm việc nghiêm túc & đề nghị partner hợp tác thì tình hình sẽ có cải thiện. Hy vọng trong tương lai rất gần người VN sẽ làm việc chuyên nghiệp hơn và bỏ tật đổ thừa hoàn cảnh, thông cảm một cách lãng xẹt hoàn cảnh của người nào đó thay vì đánh giá 1 cách khách quan



GS Nguyễn Văn Tuấn: Thư gửi Bộ Y tế Úc xin viện trợ Vaccine phòng covid

 Ngày 26-7-2021 Hôm nay nhận được một lá thư từ Bộ Y tế Úc, với một chút hi vọng về chuyện vaccine. (xem thư đính kèm email) Các bạn có lẽ c...