Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011

Bong bóng xà phòng


Tối nay lục tung phòng để xếp đi những kỷ niệm và sắp xếp lại đồ đạc, tình cờ tìm thấy cuốn sách những bài hát tiếng Nhật. Cuốn sách nay đã cũ, mực phai, nhớ về một thời xa xưa... Cứ tưởng đã trả hết chữ cho thầy cô, ai dè cũng còn sót lại chút ít.

Mở vài trang ra thấy có bài SHABON DAMA bọt bong bóng xà phòng...

những ngày thơ trong trẻo ùa về... bọt bong bóng bay cao, bay xa như những ước mơ trẻ con... và gió đưa bọt lên mái nhà, lên với mây trời và tan biến

Mình gõ lại lời bài hát
Shabon dama tonda,yane made tonda. Yane made tonde, kowarete kieta. Shabon dama kieta, tobazunikieta. Umarete suguni, kowarete kieta. Kaze kaze fukuna, shabon dama tobaso.

しゃぼん玉 とんだ やねまで とんだ

やねまで  とんで こわれて きえた

しゃぼん玉 きえた とばずに きえた

生まれた  すぐに こわれて きえた

風 かぜ  吹くな しゃぼん玉 とばそ



Người xưa đâu tá!

Chú Kiệt, (cháu ngoại cụ Hồ Tá Bang) GS Trần Văn Khê - bà Sáu Tường Vân
(Ảnh: Ngọc Hân)

Từ khi má sanh tôi ra cho đến nay, tôi sống lại ngôi nhà trên đường Phan Chu Trinh. Con đường nhỏ quẹo vào đường nhà Thầy tôi cũng là đường Phan Chu Trinh... và tôi bất ngờ khi có cơ hội gặp gỡ và nói chuyện với một nhân chứng lịch sử liên quan đến quá trình đấu tranh cách mạng của cụ Phan Chu Trinh. Người đó là cô Sáu Tường Vân, bạn thân của Thầy Khê, con gái của Hồ Tá Bang, là nhân sĩ yêu nước thời cận đại.

Chiều hôm qua 16/2/2011, tôi đến nhà thăm bà Tường Vân. Và may mắn được Bà kể câu chuyện của gia đình có truyền thống yêu nước và về cụ Phan Chu Trinh.

Quan điểm tranh đấu của cụ Tây Hồ như thế này:
- Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh
- Kêu gọi trí thức Tây học về nước đấu tranh bất bạo động.

Thực hiện theo tư tưởng của cụ Phan, cụ Hồ Tá Bang cùng anh em bạn bè lập nên Liên Thành Thương Quán để có kinh phí  "khai dân trí" tại trường Dục Thanh, nơi dạy con em nghèo và yêu nước kiến thức tiến bộ văn minh và tinh thần yêu nước.

(xem chi tiết http://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%B4ng_ty_Li%C3%AAn_Th%C3%A0nh)

Và cho đến ngày nay, con cháu cụ Hồ Tá Bang đã đạt được nhiều thành tựu như bác sĩ Hồ Tá Khanh, con trai cụ tham gia đấu tranh cách mạng, viết sách y khoa và tác phẩm sử học Thông sử liên thành
(xem chi tiết http://www.vietgle.vn/trithucviet/detail.aspx?pid=N0NDQTBDMEI&key=B%C3%A1c+s%C4%A9+y+khoa+H%E1%BB%93+T%C3%A1+Khanh&type=A0&stype=0)

Đặc biệt, gia đình họ Hồ đã hỗ trợ nhiều quỹ học bổng cho các cháu học sinh ở quê nhà, khuyến khích học tập theo tư tưởng truyền thống của cha ông. Cháu nội cụ Hồ Tá Bang, ông Micheal Hồ Tá Khanh (tên ở nhà là Quốc), đem kỹ thuật thủy lợi về vùng quê Bình Thuận khô cằn sõi đá để giúp cho nông dân xứ Phan Thiết, Bình Thuận canh tác đỡ nhọc nhằn hơn. Tôi vô cùng xúc động khi nghe bà Sáu Tường Vân kể ông Hồ Tá Khanh nói rằng "quyết đem hết tài sản về giúp quê hương, không để rơi một đồng xu ở xứ người"...

Đẹp thay truyền thống yêu nước, yêu quê hương của một gia đình trí thức, con cháu tiếp nối di nguyện của cha ông, chăm chỉ học tập & cống hiến tài năng góp phần giúp đỡ dân tộc với tất cả tấm lòng.

"Người xưa đâu tá hãy giúp thiếu niên dũng cảm
Người xưa đâu tá hãy giúp nổi gió mưa lửa hồng
Người xưa đâu tá hãy giúp cho dân Lạc Hồng!"
(Trích tác phẩm người xưa đâu tá của cố nhạc sĩ Lưu Hữu Phước)

Người xưa đâu, người xưa đây......... đã về với dân Lạc Hồng

Chú thích:
Các bài viết về Hồ Tá Khanh (hay Hồ Tá Quốc)
http://pontvk.org/chuong-trinh-khac/nang-c%E1%BA%A5p-dung-l%C6%B0%E1%BB%A3ng-d%E1%BA%ADp-saloun-binh-thu%E1%BA%ADn
http://laodong.com.vn/Tin-tuc/Ong-tay-lam-thuy-loi-o-Binh-Thuan/31216
http://www.baobinhthuan.com.vn/vn/default.aspx?cat_id=679&news_id=36685

Các chi tiết về cụ Phan Chu Trinh, cụ Hồ Tá Bang tìm trên google sẽ thấy.

Lúc trước tôi từng viết 1 bài cũng lấy tựa là "Người xưa đâu tá!", bài viết ấy như câu hỏi, còn đây là câu trả lời
http://lengochan.multiply.com/journal/item/172

20g50' thứ năm 17/2/2011

Ngọc Hân


Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2011

Chuyện riêng tư!

Tối hôm qua có 1 bạn (sn 89) nhảy vào chat với tôi vì lý do thấy tôi trong list email của Gmail.
Không hiểu sao bạn trẻ này đi tắt đón đầu, bỏ qua những quy tắc xã giao lịch sự thông thường mà hỏi ngay:
chị làm ở đâu  
nhiêu tuổi
chị có học tiếng hoa
hay làm ở cty nào có sử dụng tiếng hoa  
đúng ko
Tôi hơi bối rối tí xíu bởi bạn trẻ này và và trả lời thẳng rằng "mình ko quen nhau, và cũng ko có gì cần trao đổi. và cũng chẳng có việc gì phải trả lời những câu chất vấn ấy"
Có lẽ lúc đó tôi bực mình vì đã gần 23h tối mà bị quấy rầy như thế nên trả lời hơi khó chịu
Và dĩ nhiên bạn trẻ kia đã bảo rằng chỉ muốn hỏi thăm mà tôi dữ quá...

............
Vừa lúc nãy khi vào blog của 1 người, trong dòng cuối người đó ghi rằng "đã tìm thấy niềm vui trong cuộc sống",... ở phía dưới có 1 comment tò mò và muốn biết đó là niềm vui gì? Có lẽ bạn này không quen chủ blog nên mới hỏi như thế...
...................
Dạo này chẳng biết sao tôi khá bực mình với những người hay tò mò chuyện riêng tư của người khác........có lẽ do bản thân tôi khá kín kẽ chuyện riêng tư của mình...... và có lẽ tôi mệt mỏi khi mọi người ngày càng ít quan tâm đến người khác......... và có lẽ tôi chán nản khi tâm sự rắc rối của mình mà người ta nghe rồi bỏ quên tôi hay làm cho tôi đau hơn.... và có những người chẳng có giây phút nào rảnh để nghe tôi nói.

...............
Cuộc sống quá bận rộn đến mức chẳng ai còn thời gian dừng lại để nghĩ cho người khác... có phải thế không nhỉ? hay tại tôi là đứa có quá nhiều thời gian trống trải nên cảm thấy sự cô đơn bao vây?
...........................
Vậy mà... có một người...... một người luôn nói rằng mình sẽ bận rộn đến khi giã từ cuộc sống......... một người mà tôi đứng bên cạnh như một hạt cát nhỏ bên ngọn núi Thái Sơn... và ngọn núi ấy đã dành thời gian quý giá quan tâm đến tôi, an ủi và giúp tôi băng bó vết thương bên trong......Người đã lắng nghe & thấu hiểu những gì tôi đã và đang chịu đựng...

Cám ơn Người - Phật Di Lặc giữa trần gian.


Thứ Năm, 10 tháng 2, 2011

Bún bò chị Na




Sáng thứ sáu ngày 21/1/2011, đến nhà Thầy Khê để được chú Kiệt hướng dẫn sử dụng máy scan phim âm bản, dương bản. Đến trưa được ở lại dùng món bún bò Huế chị Na nấu đãi chú Kiệt, cháu cô Sáu Tường Vân. Chị Na còn lấy chai rượu quý ra mời mọi người uống trong bữa ăn.
Trong khi trò chuyện, Thầy Khê nói chuyện về món ăn Việt Nam, về tên gọi món thịt kho hột vịt, về câu chuyện của gia đình,... mọi người trao đổi rất thú vị.
Chụp lại vài tấm hình kỷ niệm dịp được ăn bún bò với Thầy Khê - bà Sáu Tường Vân - vợ chồng chú Kiệt

Trương Duy Nhất : Một Góc Nhìn Khác

http://www.truongduynhat.vn
Những thông tin nóng hổi tình hình thời sự của đất nước... như tên blog, chúng ta sẽ thấy một góc nhìn khác của những sự việc mà chúng ta đọc trên báo chí hằng ngày...
Chẳng lề phải cũng không lề trái... đơn giản đó là TDN

Hiệu Minh Blog

http://hieuminh.org/
Nơi hội họp của những trí thức quan tâm về những vấn đề nóng hổi của đất nước, chủ nhà - Tổng Cua cung cấp những bài viết giá trị trong nhiều lĩnh vực. Mình thỉnh thoảng cũng hóng hớt nhiều chuyện comment qua lại với mọi người...
Chủ nhà luôn cố gắng giữ hòa khí trong các cuộc trao đổi & giữ tinh thần khách quan trong những bài viết.

Trang nhà GS Nguyễn Văn Tuấn

http://nguyenvantuan.net/
Đây là nơi mình ghé thăm hàng ngày. GS Nguyễn Văn Tuấn hiện đang làm việc tại Viện Nghiên cứu Y khoa Garvan, Úc, nghiên cứu chủ yếu về di truyền dịch tễ học loãng xương và một số bệnh nội tiết.
GS là người gốc Bình Định nhưng sanh ra và lớn lên ở miền Tây nên tánh cách cũng giống người miền Tây.
GS tuy rất bận rộn nhưng thường xuyên dành thời gian viết nhiều vấn đề về văn hóa, giáo dục, y tế, khoa học, anh văn ... những điều đóng góp cho quê hương. Qua những bài viết của GS tôi học được nhiều điều và đồng cảm với tấm lòng của GS....
Mời các bạn ghé thăm.

Blog Mất Dép

http://www.myfunkymunky.com/
Một người phụ nữ giỏi giang, dễ thương và đặc biệt là có tính lạc quan yêu đời. Mỗi bài viết trong blog đem đến những kiến thức mới, những góc nhìn vui vẻ, đọc còn hay gấp mấy lần TTC mà ẩn chứa trong đó nhiều vấn đề...
Tuy khá giả nhưng chị Dép gần gũi với mọi người... thật là dễ mến!

Học giả Vương Trí Nhàn

http://vuongtrinhan.blogspot.com/
Trang nhà của học giả Vương Trí Nhàn, nơi có những bài viết về cuộc đời, về xã hội, văn hóa... về thái thái nhân tình

Thứ Tư, 9 tháng 2, 2011

Internet : chiếc cầu nối tuyệt vời

Mấy tháng nay mọi người động viên mình cầm bút trở lại nên tính viết một bài khai bút đầu năm mà cứ chần chừ mãi vì chưa biết viết gì. Bỗng tình cờ vào đọc bài viết trên website GS Nguyễn Văn Tuấn xúc động rơi nước mắt và có hứng viết vài dòng tản mạn đầu năm.

Internet

Chiếc cầu nối tuyệt vời của thế kỷ 21, và Internet đã tạo ra cuộc cách mạng thực sự cho thế kỷ mới... Inetrnet kết nối mọi người trên toàn cầu và giúp nhân loại gần gũi nhau hơn.

Câu chuyện của GS Nguyễn Văn Tuấn, động lực đưa tôi viết bài này nói về hành trình tìm lại nguồn cội gia đình ruột thịt cho 2 đứa con nuôi của gia đình người Mỹ, nhờ Internet cô Susan Wood đã giúp 2 đứa trẻ gặp lại người mẹ của chúng.

Chỉ riêng việc gia đình cô Susan Wood cưu mang thương yêu nuôi nấng 2 đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi ở cô nhi viện đã khiến chúng cảm phục và biết ơn suốt đời. Nhưng việc gia đình cô đã tìm cách tìm kiếm người thân 2 đứa trẻ và hỗ trợ tài chánh hàng tháng khi biết gia đình mẹ ruột 2 đứa trẻ khó khăn thì quả thật tấm lòng đó quá lớn.
Tôi chợt thấy chữ "Duyên" của nhà Phật trong câu chuyện này, và mối duyên được bắt qua chiếc cầu vô hình Internet.
Nhờ Internet cô Susan Wood tìm ra địa chỉ của GS Nguyễn Văn Tuấn và gửi email liên lạc, nhờ "Duyên" mà GS tìm ra cô Thảo Ly là hàng xóm nhà mình,...
(xem toàn bộ câu chuyện http://nguyenvantuan.net/misc/9-misc/1183-ghi-chep-cuoi-nam-9-su-dieu-ki-cua-internet-)

Vài dòng lủng củng ở trên là câu chuyện của người ta, riêng tôi, Internet là 1 phần quan trọng kể từ khi tôi bước vào giảng đường đại học cho đến nay.
Việc làm đầu tiên của tôi cũng gắng với Internet và từ đó tới giờ hầu như tôi luôn nhận được nhựng công việc liên quan đến Internet.

Đặc biệt, nhờ Internet tôi đã gặp được người tôi thần tượng từ những năm cấp 3: GS Trần Văn Khê...
Tôi may mắn được gặp GS, được Người gọi là học trò, được gọi GS là Thầy, được ôm GS trong vòng tay, được nghe những bài học tuyệt vời,...

Ngồi viết những dòng chữ này và ngẫm nghĩ lại tôi thấy mình nhận được quá nhiều từ Internet tuy nhiên cũng có những lúc tôi cố gắng cai nghiện, xa rời người bạn thân thiết để trở về cuộc sống thực, để không quá đắm chìm mê lãng vào không gian ảo ấy.

Vài dòng chắp bút đầu năm...

11g sáng thứ 5 ngày 10/02/2011 Xuân Tân Mão (mùng 8)