Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011

Biển Long Hải 7-8/5/2011




Bao lâu rồi mình không ra biển nhỉ? Một năm rồi. Năm ngoái ghé Ninh Chữ trên đường đi Đà Lạt cùng trường Hoa Hồng Đỏ (2010). Ninh Chữ lúc đó lạ lắm, không giống Ninh Chữ ngày xưa mình đi năm 1998. Lâu quá rồi mà... Lần đó ngắm biển chẳng vui vẻ gì bởi mình bị say xe nên rất là mệt, lại chẳng chơi thân với ai, lủi thủi 1 mình ngắm biển

Năm nay lần đầu trở về Long Hải, hồi nhỏ (khoảng năm 96, 97 gì đó) mình đi Long Hải cùng gia đình, đường đi lúc đó hoang sơ, còn vô rừng chơi nữa. Long Hải trong ký ức mình là 1 bãi biển vắng tanh, quyến rũ con nít vô cùng...

Long Hải chuyến đi lần này đối với mình lạ lắm..... & mình thích Long Hải hơn VT. Long Hải yên ắng, thanh tịnh, bình dị... không ồn ào xô bồ... mình có thể đi bộ thoải mái dọc theo bãi biển, đi bộ dọc con đường dẫn đến biển, sáng - trưa-chiều-tối... hoạt động ở LH diễn ra chầm chậm thư thả.... cảm giác an toàn. thanh bình........

có điều biển LH dơ bẩn quá, nhiều rác quá..... chắc là mấy hotel, motel, resort thải nước trực tiếp ra ngoài...

Ước gì biển LH trong xanh như bầu trời LH

21h41p T2 20/06/2011

Phao thi trắng xóa nhìn không ra!


Mình lười đọc mấy tin thi tuyển Đại học, thi tốt nghiệp bởi năm nào cũng có thế, chẳng thay đổi gì nhiều........ hôm bữa ghé mắt qua xem thì vẫn điệp khúc phao trắng phòng thi....... "trắng xóa" mới đúng chứ...... trắng tới mức người coi thi & giám thị ko nhìn thấy. 

Tuần trước lớp TKT làm bài kiểm tra, mỗi bàn 2 người vừa đủ ngồi..... 1 số người nghỉ học mấy buổi, vừa vào bị bắt làm bài ngay.... Thầy JC phát đề, nói yêu cầu phòng thi, xong ngồi chơi..... tất cả đều làm bài nghiêm túc, ko tiếng động, tập trung vào bài của mình, ko ai ngó nghiêng gì cả........... lớp học theo phương pháp của Tây có khác... 

Mấy cô giáo trường mình cũng đang kỳ thi cuối học kỳ & tốt nghiệp đại học, toàn là dân vừa học vừa làm, đi học để lấy bằng chuẩn theo quy định & được nâng lương... nghe kể rằng ít ai nuốt hết bài nổi, vô lớp mấy GV lớn tuổi toàn  quay bài.....

Vậy đó........!


Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

Chuyên nghiệp & khách quan

Tuần trước, mình xem phim CSI 11 trên kênh AXN, Raymond Langston (dv Laurence Fishburne) đã có những câu thoại khiến mình suy nghĩ. Langston có cùng gen bạo lực di truyền giống 1 tên tội phạm sát nhân. Nhưng ông ta ko dùng gen di truyền để biện minh cho hành động tội ác mà cố gắng vượt qua bản năng, trở thành 1 công dân lương thiện phục vụ cộng đồng. 

Ngoài ra, tình cờ mình xem 1 đoạn ngắn trong chương trình "So you think you can dance 7" cũng trên AXN. Sau phần trình diễn của 1 nam thí sinh (mà sau này đã lọt vào vòng chung kết), khi BGK hỏi thăm về đời tư, anh ta đã kể trong sự xúc động rằng động lực tham gia cuộc thi & học nhảy là vì người em trai song sinh bị liệt bẩm sinh. Anh nhảy vì người em, vì cả 2, anh ta luôn cảm thấy ân hận khi cả 2 sinh cùng lúc mà người em lại chịu thiệt thòi.

BGK chia sẻ cảm xúc cùng thí sinh trong thời gian ngắn. Sau đó, BGK đề nghị rằng "chúng ta sẽ bắt đầu làm việc một cách chuyên nghiệp". Rồi đưa ra những nhận xét chính xác về vũ đạo, hướng dẫn anh ta cách luyện tập,... 

Đó chính là cách làm việc của nước ngoài, nghiêm túc và khách quan. Cả trong những gameshow giải trí lẫn nghiên cứu khoa học.

Còn ở VN, lúc nào cũng cả nể, xuề xòa, bỏ qua, luộm thuộm trong tất cả các khâu, các lĩnh vực. Mọi người tự dễ dãi với bản thân cũng như dễ dãi với mọi người xung quanh. 

Thực ra, chỉ cần một số người làm việc nghiêm túc & đề nghị partner hợp tác thì tình hình sẽ có cải thiện. Hy vọng trong tương lai rất gần người VN sẽ làm việc chuyên nghiệp hơn và bỏ tật đổ thừa hoàn cảnh, thông cảm một cách lãng xẹt hoàn cảnh của người nào đó thay vì đánh giá 1 cách khách quan